Archive for 2010

My life

Cuộc đời tôi… Uh, tôi cũng đã phân vân không biết có nên nói về cuộc sống của tôi cho tới hiện tại này không? Đi nhiều, làm nhiều rồi tôi vẫn chưa rút ra được cho mình một lý tưởng nào để mà đi tiếp, làm tiếp. Ấy thế mà tôi vẫn cứ phải đi, phải làm…

Cuộc sống hiện tại của tôi dường như hoàn toàn là do may mắn mà có. Tôi sinh ra ở một thị trấn nhỏ, lớn lên cùng tụi bạn chân đất. Vùng quê tôi là vũng trũng của văn hóa. Người ta chỉ mong học hết phổ thông rồi đi làm cafe kiếm tiền. Ấy thế may mắn làm sao tôi đậu đại học. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ mình làm cách nào học rồi cố gắng ra trường là ok rồi.

Thế rồi tôi may mắn sống và học tập trong một môi trường tốt. Tôi học được nhiều cái hay. Rút ra cho mình nhiều kinh nghiệm. Tôi biết tới anh văn, tôi biết tới vi tính, và tôi cũng biết tới bia rượu….

Tôi lại may mắn yêu được vài cô gái tốt. Nói là vài cô vì không cô nào yêu tôi đến cuối. Có lẽ một ít không may mắn vẫn dành cho tôi. Nhưng vì thế nên tôi mới biết thất tình là thế nào, biết các cô gái phức tạp như thế nào…

Rồi tôi cũng ra trường. Tôi cũng vác đơn đi xin việc. Việc đầu tiên tôi xin được là trong một xí nghiệp cơ khí nhà nước. Được nhận việc tôi vui nhưng cũng buồn. Vui vì có việc, nhưng buồn vì mức lương tôi được nhận chỉ bằng 1/3 số tiền hàng tháng mẹ cung cấp. Vậy làm sao tôi sống.

Từ bỏ, tôi lại vác đơn đi khắp. Rồi cuộc sống dường như mở cửa. Tôi được nhận vào vị trí khá tốt tại một công ty về gốm xứ. Mức lương bằng với khoản mẹ cho. Thế thần may mắn chưa bỏ tôi đi. Khi làm ở đây, tôi lại được công ty hiện tại tôi đang làm gọi. Với mức lương ngang nhau. Tôi bỏ công ty gốm xứ. Chuyển về công ty này. Từ đây tôi gắn bó suốt 5 năm.

Hiện tại, tôi là một trong số ít nhân viên làm việc lâu năm. Dưới quyền là gần chục người. Cuộc sống tôi gắn với công việc hiện tại. Những tưởng là tôi sẽ hài lòng lắm khi công việc ổn định. Có một người để yêu. Gia đình khỏe mạnh. Nhưng trong sâu thẳm tôi vẫn thấy cái mà tôi có hiện tại không phải là của tôi. Tôi dường như có tất cả, công việc nhiều người mơ ước, tiền bạc, tình cảm…nhưng sao vẫn cứ không bình an… hay tôi mơ ước nhiều hơn, hay tôi quá tham lam…

Có lúc tôi nghĩ mình chỉ cần một công việc thật nhàn hạ. Tiền ít thì tiêu xài ít. Có một gia đình ấm cúng với bữa cơm nóng sau khi đi làm về. Nhưng một mong muốn lại trào lên trong tôi, tôi muốn mình giỏi hơn, mình thành đạt hơn. Tôi muốn mình đi xa, khám phá nhiều cái mới. Trong tôi nhiều cái muốn quá. Tôi tự thấy mình may mắn nên tôi muốn tận dụng nó nhưng tôi tại tự thấy xấu hổ vì thực sự tôi chẳng làm được gì….

Tôi đang bi quan quá chăng? Cái hướng đi nào dành cho tôi đây…

Nếu bạn đi Tam Đảo

Uh, nếu bạn đi Tam Đảo để du lịch thì tớ có vài gợi ý

Bạn nên đi xe máy (hoặc xe hơi cá nhân), không nên đi xe khách vì Tam Đảo rất gần. Chỉ cách Nội Bài khoảng 50km. Nếu bạn ở xa tới thì cũng nên ghé về Hà Nội rồi thuê một KS nào đó rồi thuê một chiếc xe máy mà đi.

Lên Tam Đảo bạn sẽ có được cảm giác như bạn leo đeo Prenn Đà Lạt vậy.

Ghé vào Bel (Belvedere Resort). Lên Tam Đảo bạn có thể ở một số KS hoặc nhà nghỉ ở trên đó như Hương Rưng, Sao Mai hay Mela. Giá cả từ 200k-80usd. Tuy nhiên tớ nghĩ nếu các bạn đi hưởng thụ thì nên vào Bel vì không gian view và giải trí rất tuyệt. Có bể bơi, phòng tập. Ăn sáng buffet miễn phí (trong giá phòng ..hehe). Có các em tiếp viên mặc áo dài cahy5 xe điện đưa các bạn lên phòng. Ý tớ, lên phòng là do các phòng ở vị trí xa nhau. Dưới cùng ngay lối vào là tiếp tân. Sau đó các phòng ở rãi rác xa xa, dẫn tới bởi nhưng đoạn đường dốc. Nếu thích đi bộ thì bạn cũng có thể cuốc bộ. Mỗi khu nhà có khoảng 3-4 phòng (cho các hạng cao cấp). Các phòng tiêu chuẩn thì thường nằm trên các dãy nhà 2-3 tầng. Nói chung bạn nên ở căn cao cấp, giá khoảng 102usd. Khi báo giá là vậy nhưng khi tính tiền tớ chỉ phải trả 88usd thì phải. Chắc tại giả giá cho người ..tốt :D

Ngoài ra thì cũng có các dịch vụ vui chơi như billard, xem phim, hoặc cafe

Ăn thì bạn cũng có thể ăn ở đó, đặc biệt có món su su chiên dòn. Tam Đảo là xứ su su mà, nơi đây cung cấp ngọn su su cho hầu hết các tỉnh miền Bắc. Bạn lên sẽ thấy mọi nơi đều là su su. Cũng như trên đà Lạt, mọi nơi đều là hoa. Nếu đúng lúc, cảnh tới su su tự động cũng rất đẹp mắt.

Đêm bạn có thể dạo một vòng quanh thị trấn, cách Bel 2km. Ăn gà đồi. Gà ở đây rất ngon, da dòn, thịt dai vì tụi nó phải leo đồi nhiều mà. Trung tâm thị trấn thì có một cái chợ nhỏ nhỏ. Rất thích hợp nếu bạn cùng người yêu  hoặc  vợ/chồng dắt tay đi dạo. Ah, quên. Nên đến đây vào mùa hè vì như thế sẽ cảm giác được không khí se lạnh trong khi Hà Nội đang rực nóng.

Thé thôi, một vài hình ảnh đây:

IMG_0791 Phòng 2 giường tuyệt đẹp

IMG_0794 Hồ bơi

IMG_0830

Một góc bên ngoài phòng

IMG_0960 Giải trí

IMG_0945 Chợ đêm

Nên mua nhà hay thuê nhà

rl_southern_3d_d_full

Tớ đang ngồi làm một bài toán:

Điều kiện là tớ có 2 tỷ

Phương án 1: mua nhà

Các công việc cần làm

  • Tìm một căn hộ chung cư khoang 1,9 tỷ (giả sử là tớ thích mua chung cư)
  • Thêm 0,1 tỷ cho các đồ nội thất, khuâng về lấp đầy nhà

Cái được

  • Một căn nhà ưng ý, là của mình, thích làm gì thì làm, nếu thích thì đập phá nó cũng được

Cái khó

  • Tìm được một căn với giá như thế, địa điểm hợp lý, mua xong không bị người ta chửi ” mua hớ” thì cũng khá gian nan
  • Cố định không thể chuyển đi, trừ phi bán (bán cũng khá gian nan đấy)

Phương án 2: thuê nhà

Công việc cần làm

  • Bỏ 2 tỷ ấy vào ngân hàng. Giả sử lãi suất 10%/năm, khi đó 1 tháng tớ sẽ có: (2 tỷ x 10%)/12 =16,67tr
  • Quăng hết số tiền ấy vào việc thuê một căn hộ cao cấp, ở ngay trung tâm, đầy đủ tiện nghi.

Cái được:

  • Không gian sống hưởng thụ
  • Nếu tiền thuê nhà không hết thì còn dư chút ít uống cafe sáng
  • Thích chuyển nhà là chuyển nhà thôi, năm nay Hà Nội, năm sau Sài Gòn

Cái khó

  • Không được đập phá nhà người ta, vì đây không phải nhà mình

Vậy sự lựa chọn nào là tốt nhất nhỉ?

Lễ 30/4 -1/5

DSCF5346

Theo dư tính thì tớ sẽ đi về quê, nhưng sự việc không diễn ra như tớ nghĩ (vào HCM ăn nhậu thả cửa rồi vê Di Linh nghỉ ngơi). Phút chót, tớ đến trể 5′ nên không làm thủ tục bay được, đành ngậm ngùi quay về.. =:~

Khi đó, chợt nhớ tới đoàn đi “phượt” Quảng Ninh, tớ liền tham gia ngay. Cụ thể chuyến đi sẽ gồm các chặng như sau:

  • Chặng 1 (30/4): Hà Nội – Hải Phòng, bằng tàu lửa. Chơi ở Hải Phòng
  • Chặng 2 (1/5): Hải Phòng – Hạ Long, bằng xe máy. Tham gia lễ hội Carnaval.
  • Chặng 3 (2/5): Hạ Long – Móng Cái, bằng tàu cánh ngầm, tham quan Đông Hưng, Tung Của
  • Chặng 4 (3/5) Móng cái – Hà Nội, bằng xe khách. Kết thúc.
  • Read more

    Người phụ nữ đẹp nhất thế giới

    Làm thế nào để tìm được người phụ nữ đẹp nhất thế giới nhỉ? Không tính theo kiểu chọn người đẹp như các cuộc thi hoa hậu thế giới, dựa trên tiêu chuẩn…tổng hợp từ các người được coi là mỹ nhân hiên tại. Chia ra làm 4 nhóm, mỗi nhóm 4 cô, tổng hợp các cô lại, ta có:

    Nhóm 1

    World-Most-Beautiful-Woman1_1

    Read more

    Linh tinh vài ngày gần đây

    1. Hôm kia, đang làm thì có cuộc điện thoại. Nghe ra thì biết đó là từ trung tâm sửa chữa xe Thái Lan mà bửa trước mình sửa xe. Thấy nó làm ăn cũng được. Sau 1 tuần nó cũng gọi điện lại để chăm sóc khách hàng. Thì đấy, thời bây giờ cạnh tranh khốc liệc là thế, không hơn người khác thì sao lên được… càng nghĩ càng chán cho cái công ty tờ a tờ, lại càng chán cho cái tương lai chưa có hướng đi của mình….hic

    2. Mấy bửa nay đi làm nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt về khối lượng và số lượng …gèn trong mắt mình. Tiên sư mấy chiếc xe tải. Hồi hội nghị asean xe tải bị cấm, rồi rửa đường rửa xá thấy đi đường nó sạch sẽ mát mẻ gì đâu ấy. Tự hỏi không biết mấy ông cán bộ quản lý cái kiểu gì mà không đưa ra các giải pháp ngăn chặn tình trạng bụi mù mịt đường xá HN vậy kìa. Tớ nhớ lần đầu đi xuống Sài Gòn, xe khách dừng lại khi gần vào TP và thông báo: “quý khách chờ ít phút rửa xe trước khi vào tp” . Đấy, hồi trước đã có lúc văn minh thế mà bây giờ bỏ hết. Tớ nghĩ, nguyên nhân gây bụi rất ít:

    • Đất từ công trường xây dựng
    • Vật liệu đất cát từ xe rớt xuống đường
    • Hai bên vỉa hè không được gia cố để đất khỏi tràn xuống đường
    • Đất cuốn theo xe tải từ ngoại thành về

    Chỉ có vậy thôi, bây giờ mấy ổng chỉ cần ra các sắc lệnh gì gì đó đại để là: khi xe ra khỏi công trình thì phải rửa xe. Xe chở vật liệu thì phải kín, không được để rơi rớt, xe vào tp thì phải “tắm” sạch sẽ…không thực hiện thì phạt thật nặng…thế là từ từ sẽ sạch thôi, chi phí lại không lớn…có gì đâu. :-( 8

    3. Dạo qua vài forum, thấy anh em bàn luận mấy cái dzụ đóng phim Dã Sử (Lý Công Uẩn – Đường tới Thăng Long). Có ý kiến cũng thấy đúng, đại ý là tại cái quái gì đóng phim về Việt Nam, về 4000 năm Thăng Long oanh liệt mà đi qua…Tung Của (Trung Quốc) đóng. Mình chưa có phim trường thì hi sinh một vài năm đừng đóng gì cả, để cái tiền ngân sách ấy xây dựng một phim trường hoàng tá tràng (hoành tráng) rồi sau đóng phim tiếp. Tiên sư, cứ nhắc đến Tung Của là mình không ưa…nhiều lúc ở HN gần TQ, muốn đi du lịch nhưng không ưa lại thôi… ?:( (công bằng mà nói thì tớ cũng chẳng ác cảm với người TQ, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không thích thích…)

    4. …

    Màn hình trong suốt

    Tớ có cái lap với màn hình trong suốt:

    IMG_0648

    Read more

    Linh tinh ngày 12/04

    1. Hôm nay lên cty trong trạng thái chán nản. Hôm qua sau khi bực mình trẻ em, mình rủ mấy cô gái đi tiêu tiền, hết buồn lúc đó nhưng sáng ra vẫn chán nản. Cty mấy hôm nay vẫn vắng như chùa. Hết đi ra đi vào rồi lên mạng. Tự nhiên thấy người mình mụ mẫm quá. Cv không co, sự nghiệp không lo. Có cảm giác muốn bỏ hết đi cho rồi…

    2. Đòi tiền hoài không được, tức mình. Phóng xe xuống tận nơi tính nói chuyện cho rõ. Nhưng mất công, thằng khỉ đó nó trốn rồi. “Ông mà gặp được ông cho mày ra bã….” Nói thế thôi chứ cũng phải mềm dẻo với nó để còn thu vốn về chứ. Đang bực mình thì cái máy kia lại trở chứng, tức không chịu được, ah thôi, bây giờ anh bỏ hết, hôm nay đi hoang.

    3. Đi hoang đâu rồi cũng ghé lại tiệm sửa xe hôm trước. Chiếc xe mới tự nhiên cũng lên tiếng chê bai chủ mới. Tắt chìa khóa nhưng nó không tắt máy. Uh, sẵn bảo dưỡng toàn bộ luôn.

    IMG_05171

    • Dán côn 185k
    • Loxo côn 95k
    • Trục láp 125k
    • Dầu láp 40k
    • Dầu máy (nhớt) miễn phí
    • Phớt cơ 145k
    • Bố thắng (má phanh) sau 85k
    • Nắn càng trước 80k
    • Xử lý dầu dò 85k
    • Bảo dưỡng toàn bộ 120k

    Xong đâu đấy phát hiện một sự thật phủ phàng: Xe này là xe nâng đời, không phải đời Vic. Thằng cu sửa xe phán “anh mua hớ 8 chai rồi!” Thằng quản lý của thằng cu sửa xe hỏi “anh mua bao nhiêu thế?”, “16tr”, “đắt”… =:~

    Công bằng mà nói, nếu như bỏ 16tr mua một chiếc xe WaveRS mới cứng và mua một chiếc Attila “giả cầy” này thì bạn chọn bên nào?………bực quá…….chọn phải con “giả cầy”…….

    …..nhưng tớ vẫn sẽ chọn con giả cầy này. Vì sao? Vì mua nhanh, không phải chờ đợi làm giấy tờ (tớ không có hộ khẩu HN), máy móc không đến nổi (theo kinh nghiệm 5 năm sửa máy…cnc cũ của tờ!), xe ga, và quan trọng tớ thích attila!… tiên sư cái tụi sửa xe, không nói một câu khen mà chê hết nước hết cái…. (chắc nó -con giả cầy- cũng tệ thật, thật muối mặt cho cái kinh nghiệm máy cũ…)

    4. Sau bữa tối đạm bạc với đĩa cơm rang và chai coca, tớ lạng thang trên mạng và phát hiện ra một điều cũ xì : “Ngày xưa ông bà ta thường nói, trong bao nhiêu điều sung sướng ở đời, không có điều nào hơn là “không mắc nợ”. Ngày nay ở các xã hội tiên tiến thì “có nợ mới nên người” bởi chủ nợ dù là ngân hàng hay bạn bè thân thiết đi nữa thì cũng đều “xem mặt mà bắt hình dong”, ai không có khả năng trả nợ thì đừng hòng vay mượn được.*

    5. …

    Return top