Đã cài đặt điện thoại một tuần 2 lần rung lên nhắc nhở gọi điện về nhà cho Bố Mẹ mà nhiều khi cứ đổ lỗi cho công việc nhiều, bạn bè nhiều rồi cũng bỏ qua. Mấy hôm trước Bố gọi điện thông báo sắp về quê ăn cưới con bác cả, rằng Bố sẽ đi xe ra mất khoảng 2 đêm một ngày. Mình cứ hời hợt hỏi sao Bố không đi máy bay cho nhanh. Bố trả lời đi xe cho rẻ, mất khoảng 350 ngàn thôi. Mình cũng bất ngờ sao rẻ thế, đi từ nam ra bắc cơ mà. Rồi Bố khoe mới mua lại cái điện thoại Nokia trắng đen của người ta 300 ngàn, để lấy cái liên lạc khi về quê, rồi vui vẽ bảo cũng có tài khoảng khuyến mãi 200 ngàn tha hồ gọi. Rồi mình quên ngay đi, chẳng để ý nữa. Hôm nay, Bố gọi báo tối mai sẽ lên xe, mình cũng dạ dạ bảo bố ra rồi con đón.
Bé Nguyệt gọi, báo Bố sẽ ra, nói Mẹ xuống thành phố chăm cháu không để tiền ở nhà, Bố nói để dành được 2tr để đi thôi, sợ không đủ. Mình chợt nhận ra mình quá vô tâm.
Từ khi đi làm đến giờ chưa một lần gửi tiền về nhà. Mình cứ vô tư nghĩ rằng ở nhà không bị ảnh hưởng vấn đề tài chính. Mình không nghĩ ở nhà Bố Mẹ dành dụm từng đồng. Nhà có 2 sào đất, có tất cả chắc chừng 200 cây cà phê, đợt trước bán bớt gần nửa vườn ngoài thành ra bây giờ chắc cũng chỉ còn khoảng 170 cây. Mỗi năm tết về hỏi mẹ năm nay “được bao nhiêu cà phê hà Mẹ?” đợt trúng mùa Bố Mẹ cười tươi “năm nay trúng mùa, hai vườn được gần 6 tạ!” Cả nhà cùng cười vui vẽ. Bây giờ nghĩ kỹ ra 6 tạ Bố Mẹ làm một năm tính ra bao nhiêu tiền? Hiện tại cà phê nhân (đã phơi khô xay lấy hạt) trung bình 25000đ/kg, nhân lên 600kg ra 15tr. Một năm làm ra 15tr từ 2 mảnh vườn ấy, chưa kể tiền phân tro, công cán, trung bình 1.250.000đ/tháng…
Trước mình cứ phản đối “Bố mở quán cà phê làm gì?” “ủa, Mẹ còn bán cả bánh mì nữa hả?” Mình chỉ nhận được câu trả lời “Bố bán cafe cho vui mà, có đồng đồng vô-Bố cười” “Mẹ chỉ bán có tí buổi sáng thôi mà-mẹ cười”.
Cũng đã đôi lần nhiều người nhắc mình tiết kiệm tiền bạc, ở quê lần một đồng chẳng ra. Mình có đúng không? Cuộc sống hiện tại của mình thế nào? Điện thoại mình mua cái đắt thật đắt, xài một thời gian chán chán lại mua thêm cái nữa “cho nó thay đổi”. Cước điện thoại tháng nào cũng 6-8 trăm chưa kể các thẻ nạp nếu các mạng trả trước khuyến mãi, các thẻ nạp cho “gái”… Buồn buồn thì kết nối internet qua điện thoại để trả thêm tiền internet cả triệu. Mỗi kì cuối tuần lại kéo năm kéo ba đi billard, uống bia, massage, chơi bời… tiền cứ vung ra. Mà cái chằng hiểu sao lúc ấy cảm thấy mình chi tiền ra thỏa mãn lắm nên cứ lăm lăm “để tao trả” Rồi cái cảm giác làm ra tiền nên chi thì phải chi nhiều.
Buồn buồn thì lên mạng tìm vé máy bay giá rẻ bay vào Sài Gòn chơi, mặc dù giá rẻ nhưng nó cũng đâu dưới tiền triệu, rồi đi chơi cũng phải cho ra ăn chơi…
Rồi cũng tập tành tennis, xe cộ, sàn nhảy, gái gú…
Con người của mình làm sao ấy, có những cái nên làm mình lại cứ không làm được. Bố Mẹ cứ thương mình bảo đừng lo gì cả thì mình cứ nghe lời thật, cứ lo lây thân, không nghĩ Bố Mẹ, người thân thế nào. Ở nhà nhiều chuyện xảy ra chỉ đến khi có người nói, bé Nguyệt nói mình mới là người biết cuối cùng…ôi, mình tệ quá đi…
Bây giờ cố gắng thay đổi được không, hả Tuấn???!