Một ngày đi học về, thấy lão Thiện đang hí hoáy viết viết gì đó, mình hỏi:
-Mày đang làm chi rứa?
-Tao đang viết thư!
-Cho ai?
-Lớp trưởng!
Mình tròn mắt, sà ngay vào chộp lá thư: Để tao coi!
“Ngà ơi, nhìn hoàng hôn từ từ buông xuống, tiếng …êch ộp kêu ran ngoài kia làm cho Thiện nhớ lớp trưởng quá lớp trưởng ơi…” Trời ơi, nó viết thư sống động quá, có cả hình ảnh, có cả tiếng động…chà, sao mày giỏi thế?
Mình mới đề nghị: -Hay mày thử sáng tác một bài hát cho lớp đi?
-Tao đâu có khiếu..?
-Vậy viết lời lại cũng được, tao thấy mấy bài hát ngoại hay da man đó.
-Ừ, để tao coi.
-Tao với mày thi xem đứa nào viết hay thì lấy làm bài hát cho lớp nhé?
-Hay đấy.
-Vậy hẹn sau khi tao đi mùa hè xanh về rồi xem xét kết quả nha.
Vậy là sau đó mình đi MHX, nặn mãi chẳng ra được chữ nào.
Về thì lão Thiện đã dọn không ở chung với nhóm nữa. Nhưng kết quả đã có. Một bài hát rất tình củm…”Di Linh Mộng Mơ”. Và nó phải vô cùng xin lỗi nhạc sĩ Quốc An vì lỡ chôm nhạc của ông ấy, bài hát Cây Đàn Sinh Viên.
“Huyện Di Linh đó chính là quê ta
Về cao nguyên ngắm sương mờ đồi xa
Gió lay nhẹ sau nhà
Nắng gieo vàng lối qua
Ngát thơm hương cỏ hoa”
Cái huyện bé tẹo tèo teo ấy với đầy những dãy đồi trùng điệp. Những bụi cây dại ven đường bỗng nhú ra những bông hoa trăng trắng nhỏ xíu. Chiều chiều ngồi dựa gốc cây, miệng ngậm nhành cỏ gà, tóc bay bay bởi nhửng luồng gió mát cảm thấy thiu thiu buồn ngủ…
“Huyện Di Linh đó khung trời mộng mơ
Ngày hôm qua biết bao niềm mộng mơ
Có cánh diều bay vờn trong gió
Vút cao hồn bé thơ
Nghe sáo diều ngẫn ngơ”
Những buồi chiếu đi bắn bi, chơi vụ, rồi chặt tre làm diều. Cả lũ thi nhau xem diều ai bay cao nhất. Rồi những là thư gắn vào sợi dây diều được gió đưa dần lên cao, mang theo những ước mơ trong đó…
“Chiều chuông ngân góc sân trường đầy hoa
Đôi ta chung đường chân bước âm thầm, lối đi về lặng câm
Lời dấu yêu ai ngại ngùng không nói
Rồi tháng năm trôi qua thời thư sinh”
Ai mà chẳng bồi hồi nhớ về khoảng khắc chia tay bạn bè. Nhớ cái hôm chia tay, cả bọn ra công viên bẻ trộm phượng. Kết hoa phượng đỏ rực vào nón, vào giày, vào giỏ xe. Đã thế còn tham lam bẽ nguyên một cành mà hai thằng khiêng còng cả lưng về trường. Đi dọc đường ai cũng nhìn những thằng học sinh cuối cấp đỏ từ đầu đến chân màu hoa phượng. Chia tay ai cũng quyến luyến. Những kẻ nhát gan nhất cũng bạo dạn đề nghị được vài dòng lưu bút của “người ta” hày cùng nhau chụp tấm hình kỹ niệm…
Cái thời ấy đẹp thật đẹp với những buổi đi chơi núi:
“Màu hoa sim tím hoang dại ngày xưa
Biết đến bao giờ ta mới quay về
Đứng giữa lưng trời vui đùa ca hát
Người bước đi nhớ quê bồi hồi
Giờ vấn vương ta mơ ngày xa xưa
Giờ vấn vưong ta mơ về quê ta…”
Cả bọn tản ra, mỗi đứa hăm hở tranh nhau xí những cây sim trĩu quả nhất. Ăn no cành bụng lại còn nhét đầy vào túi, đóng thùng lại nhét đầy vào bụng…ôi trời, nhiều quá đến nỗi những quả chín quá bể ra, đỏ hết cả bụng để rồi lại lặn mình giữa dòng suối mát lạnh mà tắm cho sạch…
Biết bao giờ ta lại có thể được về lại, để mà đứng giữa rừng sim ở lưng chừng đồi Sa-Vỏ, để mà phóng tầm mắt về chân trời xa với những dãy đồi trùng điệp…
Mày viết lời bài hát này hay hết xãy, lão Thiện ạ, tao chịu thua. Mai mốt có gì về nơi xưa thì nhớ lại những kỹ niệm đó nhé.
<annguyen>