<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title> &#187; Suy Nghĩ</title>
	<atom:link href="http://blog.lycarem.com/category/suynghi/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://blog.lycarem.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Tue, 31 Jan 2012 09:31:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Cái năm con mèo</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/cai-nam-con-meo/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/cai-nam-con-meo/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 17 Jan 2012 08:48:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[2011]]></category>
		<category><![CDATA[Công Việc]]></category>
		<category><![CDATA[Tổng Hợp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=1090</guid>
		<description><![CDATA[Năm hết Tết đến, thằng tôi sau khi vắt chân lên đầu chạy xô cho kịp mấy cái schedules kịp hoàn thành trước Tết được thảnh thơi sớm hơn dự định bèn làm một bản tổng kết cái năm con Mèo hen này nhằm tống tiễn nó đi đặng rước đầu chú dragon về hộ ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><img class="aligncenter" src="http://dl.dropbox.com/u/20544991/Photos/cat-funny.png" alt="" width="283" height="424" /></center></p>
<p>Năm hết Tết đến, thằng tôi sau khi vắt chân lên đầu chạy xô cho kịp mấy cái schedules kịp hoàn thành trước Tết được thảnh thơi sớm hơn dự định bèn làm một bản tổng kết cái năm con Mèo hen này nhằm tống tiễn nó đi đặng rước đầu chú dragon về hộ mệnh năm tới.</p>
<p>Năm nay coi bộ cũng không đến nỗi thảm hại lắm, nói chung là có cái để an ủi tuổi sắp già.</p>
<p>Đầu năm với quyết tâm làm lại từ đầu hừng hực khí thế thì sự thật nó tiu nghỉu như bánh mì thiu, công việc tiếp nhận sự ảm đạm của suy thoái gì gì đó trên cái thế giới làm cho thời gian ăn không ngồi rồi của tớ ở công ty tăng ào ào chóng mắt. Công việc chính của thằng tôi trở thành bán mông cho ghế, bán mặt cho màn hình, xem phim chat chit trở thành nghề của chàng. Anh em bên dưới thấy thế cũng lấy làm ngưỡng mộ mà noi theo, đứa ham hố vô net theo sếp, đứa chui vô góc máy ngủ lấy sức tối đi với bồ. Chị em tha hồ kiếm lãi nhờ buôn dưa lê&#8230;</p>
<p>Cái tình hình như thế kéo dài gần hết quý 3 tớ mới sực tỉnh và nhớ lại những khí thế hào hùng set-up từ đầu năm. Và cuối cùng đi tới quyết định dứt áo ra đi sau nhiều đêm ăn ngon ngủ tới sáng&#8230;</p>
<p>Thế là tớ vạch định ra một con đường mới, ăn chơi và rình cơ hội. Nào là du hí, nào là học hành, nào là hưởng thụ để có sức thực hiện những ý định đang ấp ủ&#8230;.</p>
<p>Những tưởng tớ đã dứt áo rời xa thủ đô phồn hoa này rồi ai ngờ đâu sau khi du hí cùng đồng bọn ở rừng rú, một mình tự kỷ xách balo du hí xứ xa về, tớ bị một thế lực vô hình kéo lại Hà Thành. Từ đây lật sang trang mới&#8230;</p>
<p>Thế là trong quý 4, thằng tôi liên tục đặt ra một loạt các mục tiêu, schedules, rồi hối hả hừng hực háo hức hì hục hào hứng hấp hối thực hiện, ý quên không có hấp hối nhé.</p>
<p>Thôi thì đó cũng là nhũng gì cố gắng vớt vát lại cho cái năm mèo hen này. Hi vọng qua năm, chú rồng vàng bay tới, ị ra cho ít may mắn để cái tương lai mới của cái thằng tôi được tươi tốt hơn tí chút đặng thực hiện tiếp các mục tiêu còn đang manh nha.</p>
<p>Nói chung năm con mèo hen, cũng may nó không đen, nên thằng tôi cũng có những bước đi tạm gọi là chấp nhận được. Năm mới đến nơi rồi, qua năm sẽ nhiều kế hoạch mục tiêu, hi vọng sẽ thu được nhiều kết quả khả quan, nếu được, qua năm sẽ có một cuộc tổng kết hoành tráng chứ không phải vớt vát như đối với chú mèo hen năm nay.</p>
<p>Thôi ghi note tí chút ra cho có cái để ghi nhớ để biết năm qua như thế nào, rồi qua năm, có gì đó khởi sắc thằng tôi đây sẽ khoe bàn dân thiên hạ tiếp nhằm chia vui, và hi vọng sẽ vui&#8230;hehe</p>
<p>Cuối năm con mèo, thôi thì chúc mọi người ăn Tết no say, quên đi mọi cái lo âu còn tồn tại, cứ ăn hết mình đi các bác ạ &#8230; CHÚC MỪNG NĂM MỚI!!!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/cai-nam-con-meo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Xã ơi, đừng ghen</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/dung-ghen-voi-qua-khu/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/dung-ghen-voi-qua-khu/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 25 Oct 2011 06:27:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ - Văn - Sách]]></category>
		<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=1018</guid>
		<description><![CDATA[&#8221; Em đừng ghen với quá khứ trong anh Những khuôn mặt đi qua, nụ cười và nước mắt. Tuổi trẻ rì rầm những đêm không tắt Thuở tình yêu như cánh gió không bờ&#8230; Nhưng chỉ tới hôm nay, lắng hơn hết bao giờ Nỗi vui đã chín đằm, mới thành đời sống thật, ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><span style="-webkit-tap-highlight-color: rgba(26, 26, 26, 0.296875); -webkit-composition-fill-color: rgba(175, 192, 227, 0.230469); -webkit-composition-frame-color: rgba(77, 128, 180, 0.230469);"><img src="webkit-fake-url://DB0A0243-FCCC-4070-817A-2FB0E1ECB8B9/imagejpeg" alt="" /></span></p>
<p><span style="-webkit-tap-highlight-color: rgba(26, 26, 26, 0.292969); -webkit-composition-fill-color: rgba(175, 192, 227, 0.230469); -webkit-composition-frame-color: rgba(77, 128, 180, 0.230469);"><br />
</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: center;"><span> &#8221; Em đừng ghen với quá khứ trong anh</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="-webkit-tap-highlight-color: rgba(26, 26, 26, 0.296875); -webkit-composition-fill-color: rgba(175, 192, 227, 0.230469); -webkit-composition-frame-color: rgba(77, 128, 180, 0.230469);"> Những khuôn mặt đi qua, nụ cười và nước mắt.</span></p>
<p style="text-align: center;">Tuổi trẻ rì rầm những đêm không tắt</p>
<p style="text-align: center;">Thuở tình yêu như cánh gió không bờ&#8230;</p>
<p style="text-align: center;">Nhưng chỉ tới hôm nay, lắng hơn hết bao giờ</p>
<p style="text-align: center;">Nỗi vui đã chín đằm, mới thành đời sống thật,</p>
<p style="text-align: center;">Em ghen chi những điều đã mất</p>
<p style="text-align: center;">Như ánh sáng cầu vòng, bong bóng những cơn mưa&#8230;</p>
<p style="text-align: center;">Quá khứ đâu làm bận bịu hai ta?</p>
<p style="text-align: center;">Mà chỉ có hôm nay-những ngày đang sống thực,</p>
<p style="text-align: center;">Khi ta đúng là ta, sau nhiều phen đánh vật,</p>
<p style="text-align: center;">Cuộc đời càng khó khăn, càng phải biết thương đời!</p>
<p style="text-align: center;">Quá khứ đã thành xa xỉ lâu rồi</p>
<p style="text-align: center;">Tất cả tâm hồn anh có dừng đâu ở đó?</p>
<p style="text-align: center;">Chỉ tụ lại trong em mọi vui-buồn-sướng-khổ&#8230;</p>
<p style="text-align: center;">Em đừng ghen với quá khứ trong anh &#8220;</p>
</blockquote>
<div style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 16px; line-height: normal; -webkit-tap-highlight-color: rgba(26, 26, 26, 0.292969); -webkit-composition-fill-color: rgba(175, 192, 227, 0.230469); -webkit-composition-frame-color: rgba(77, 128, 180, 0.230469); -webkit-text-size-adjust: auto;"><span style="color: #0000ff;"><br />
</span></div>
<p></center></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/dung-ghen-voi-qua-khu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>For yesterday</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/for-yesterday/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/for-yesterday/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 18 Jul 2011 10:01:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Chia tay]]></category>
		<category><![CDATA[Kỷ Niệm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=980</guid>
		<description><![CDATA[I still remember the day I left you!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><em><span style="color: #0000ff;">I still remember the day I left you!</span></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/for-yesterday/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>127 hours &#8211; đếm từng giây</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/127-hours/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/127-hours/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Jan 2011 05:59:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phim Ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[2011]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Photo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=795</guid>
		<description><![CDATA[127 h &#8211; đếm từng giây Dạo này mỗi khi xem phim gì liên quan đến những tình thế bi thảm mà nhân vật phải trải qua, tớ hay liên tưởng liệu mình trong tình cảnh đó, liệu mình có vượt qua được không. Nội dung 127 giờ là câu chuyện kể về một anh ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-796" title="127" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2011/01/127.jpg" alt="127" width="499" height="299" /></center></p>
<p style="text-align: center;">127 h &#8211; đếm từng giây</p>
<p>Dạo này mỗi khi xem phim gì liên quan đến những tình thế bi thảm mà nhân vật phải trải qua, tớ hay liên tưởng liệu mình trong tình cảnh đó, liệu mình có vượt qua được không.</p>
<p><span id="more-795"></span><strong>Nội dung</strong></p>
<p>127 giờ là câu chuyện kể về một anh chàng vui tính Ralston (James Franco thủ vai), ưa khám phá. Một mình anh quyết tâm chinh phục khe núi nổi tiếng <a href="http://www.summitpost.org/bluejohn-canyon/301176" target="_blank">Blue John Canyon</a> một mình. Trên đường độc hành, anh gặp 2 cô gái và họ đã chung một đoạn đường. Họ đã có những đoạn đường vui vẽ. Sau anh tạm biệt 2 cô gái và tiếp tục &#8220;sứ mệnh độc hành&#8221; của mình. Vừa chia tay, anh hăng hái tiến vào khe núi. Đi tới đâu anh cũng cẩn thận kiểm tra những vị trí bám víu có an toàn không. Mặc dù vậy, sự cố vẫn xãy ra. Khi một tảng đá bất chợt lăn xuống trong khi anh đang bấu vào đó. Anh cùng tảng đá rớt xuống khe núi, tảng đá chèn vào tay anh.</p>
<p>Giờ tình cảnh của anh là như thế, dù cố hết sức anh vẫn không lay chuyển được tảng đá.</p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-798" title="127-hours-feature" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2011/01/127-hours-feature.jpg" alt="127-hours-feature" width="500" height="274" /></center></p>
<p style="text-align: center;">Bị kẹt</p>
<p><strong>Sử dụng tất cả những thứ có thể</strong></p>
<p>Những gì anh có bây giờ là 1 bình nước, một con dao gấp. Một sợi dây dù loại để leo núi và một tấm vải trùm, một chiếc đồng hồ để đếm thời gian và chiếc máy quay.</p>
<p>Nếu trong trường hợp này, bạn sẽ xử lý ra sao? Liệu có khả năng nào thoát khỏi tình cảnh bi thảm này?</p>
<p>Anh sau một thời gian cố sức không thể lay chuyển được tảng đá, trong tất cả các thứ có thể chỉ có con dao là vật có thể giúp ích. Tấm lý lúc đó vừa hoản loạn, vừa bình tĩnh, anh làm rơi con dao. Sau khi tìm nhiều cách anh cũng lấy được con dao lên. Tuy nhiên tảng đá không dễ để lay chuyển. Con dao quá nhỏ, quá yếu để có thể làm bể một chút gì đó của tảng đá.</p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-797" title="125h-trapping" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2011/01/125h-trapping.jpg" alt="125h-trapping" width="470" height="313" /></center></p>
<p style="text-align: center;">Sử dụng tất cả những gì có thể</p>
<p>Cố sức nhiều, Ralston cũng mệt, anh dùng sợi dây, quăng lên phía trên để móc vào các tảng đá, sau nhiều lần anh cũng thành công. Với sợi dây anh cột mình treo lên, các phần còn lại của sợi dây quấn quanh người, quanh chân, tấm vải phủ che mặt và để giữ ấm cơ thể. Anh chìm vào giấc ngủ. Anh mơ thấy cô bạn gái xinh xắn, thấy những khoảng thời gian vui vẽ bên cô, anh gọi cô nhưng cô  không trả lời. rồi anh thức giấc, lại đối diện với sự thực phủ phàng,  anh đang kẹt ở đây.</p>
<p>Sau gần 2 ngày, bình nước đã cạn. Anh nghĩ tới việc phải cắt bỏ cánh tay bị kẹt để thoát ra. Nhưng làm sao để thực hiện khi đặt lưới dao lên dao thịt mà cứa.</p>
<p>Khát nước, anh thấy trời mưa, cơn khát được giải tỏa. Khe núi dường như là nơi để nước tụ tập, khắp mọi nơi nước ùa về. Khe dường như là một bể chứa, nước dâng lên từ từ, anh chìm dần trong nước, trong tình thế khẩn cấp này anh dãy dụa và may sao nước cuốn giúp anh làm bật tảng đá ra, anh nhìn cánh tay đã thoát được mà mừng rỡ, chạy đi tìm người cứu. Anh chạy vào một quán nước, cầu cứu cho cán tay, nhưng không ai giúp, anh lại bật tỉnh, sự thực anh vẫn đang kẹt tại đây.</p>
<p>Những giọt nước, mẩu kẹo cuối cùng đã kết, anh cũng sắp chết. Còn cách nào khác ngoài cách phải cắt bỏ cánh tay. Dùng hết sức, anh đâm mạnh tay mình, máu ứa ra. Rồi như đã chết, anh cứa mạnh và tiếp tục tự cắt tay mình trong đau đớn.</p>
<p><strong>Muốn trải nghiệm?</strong></p>
<p>127h, trải qua biết bao biến đổi tâm lý, biết bao niềm mơ ước hiện ra. Giờ đây, anh đã thoát ra, một cánh tay còn nằm lại trong tảng đá kia.</p>
<p>Xem xong phim, mình tự hỏi liệu mình trong tình cảnh như thế, mình có thể làm như thế được không, mình cỏ thể dùng 1 ít nước đó để trụ vững trong 5 ngày? Tìm cách gỡ tảng đá ra. Có thể không chỉ là điều kiện thời tiết bắt buộc phải trải qua, mà còn có thể những sinh vật ăn thịt xuất hiện. Liệu mình có thể hay chấp nhận chết mòn?</p>
<p>Cũng có lần, tớ mơ thấy cuộc sống của tớ chấm dứt khi tớ bị buộc tội giết người và bị cầm tù. Tỉnh dậy toát hết mồ hôi hột. Ôi my God. Vì vậy, có lẽ nên sống sao có có ý nghĩa, sống sao cho không phí từng giờ từng phút mình đang sống. Có lẽ nên như thế bạn nhỉ.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/127-hours/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chào 2011 &#8211; Khởi đầu mới!</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/chao-2011-kh%e1%bb%9fi-d%e1%ba%a7u-m%e1%bb%9bi/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/chao-2011-kh%e1%bb%9fi-d%e1%ba%a7u-m%e1%bb%9bi/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Jan 2011 01:47:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[2011]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Công Việc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=789</guid>
		<description><![CDATA[Tớ sẽ khởi động lại, một khởi đầu mới! Chắc chắn thế!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote>
<p style="text-align: center;">Tớ sẽ khởi động lại, một khởi đầu mới! Chắc chắn thế!</p>
</blockquote>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/chao-2011-kh%e1%bb%9fi-d%e1%ba%a7u-m%e1%bb%9bi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tổng kết năm 2010</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/t%e1%bb%95ng-k%e1%ba%bft-nam-2010/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/t%e1%bb%95ng-k%e1%ba%bft-nam-2010/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 30 Dec 2010 07:14:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chung Chung]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[2010]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh Nghiệm]]></category>
		<category><![CDATA[Kỷ Niệm]]></category>
		<category><![CDATA[Linh Tinh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=778</guid>
		<description><![CDATA[Năm 2010 là năm của ăn chơi, năm của sa đọa. Là năm của thất bại. Một năm thất bại Tổng kết một vài con số Tổng số phim đã download: 77 , tương đương khoảng 52,6Gb (chứng tỏ mình là người xem chùa rất nhiều, cẩn thận không coi chùng bị kiện =:~ ) ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Năm 2010 là năm của ăn chơi, năm của sa đọa. Là năm của thất bại.</p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-783" title="thatbai" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/12/thatbai.jpg" alt="thatbai" width="421" height="591" /></center></p>
<p style="text-align: center;">Một năm thất bại</p>
<p>Tổng kết một vài con số</p>
<ul>
<li>Tổng số phim đã download: 77 , tương đương khoảng 52,6Gb (chứng tỏ mình là người xem chùa rất nhiều, cẩn thận không coi chùng bị kiện  =:~ )</li>
<li>Tổng số lần đi ra rạp: không nhớ rõ, khoảng 7 lần (máu lắm, nhưng rủ không được ai&#8230;hic)</li>
<li>Tổng số lần đi xem ca nhạc: 1 lần (được đúng một lần, đau!)</li>
<li>Tổng số lần xem bóng đá (sân vận động): 2 lần</li>
<li>Tổng số lần ăn nhậu: 52, trung bình 1 tuần 1 lần (có tuần cả 5, có tuần 0, thôi quy ra như vậy cho nó chẵn)</li>
<li>Tổng số lần đi massage: trung bình 6 lần đi nhậu thì 1 lần đi massage</li>
<li>Tổng số lần đi bậy bạ: <em>bí mật</em></li>
<li>Tổng số tin nhắn đã gửi: Sim 1: 4055, sim 2: 45, sim 3: không thống kê, như vậy trung bình khoảng 12 tin/ ngày</li>
<li>Tổng số tin nhắn đã nhận: sim 1: 4369, sim 2: 200, sim 3: không thống kê, trong đó có thể bao gồm 10% là tin rác, trung bình 12,5 tin/ngày</li>
<li>Tổng thời gian đã gọi: Sim 1: 23 tiếng 10 phút, sim 2: 11 tiếng 51 phút, sim 3 không thống kê</li>
<li>Tổng thời gian đã nhận: sim 1: 3 tiếng 11 phút, sim 2: 3 tiếng 02 phút, sim 3 không thống kê</li>
<li>Tổng số tiền đã tiêu xài: khoảng 75% tổng thu nhập</li>
</ul>
<p>Về thất bại trì trệ và những thứ liên quan</p>
<ul>
<li>Lập công ty riêng đầu năm, cuối năm đóng cửa</li>
<li>Công việc ở công ty (đang làm): bế tắc, không có hướng đi, không có tính ổn định</li>
<li>Công việc khác: chơi bời nên trì trệ, không thực hiện, không đủ khả năng thực hiện</li>
<li>Quan hệ xã hội, giao tiếp đi xuống</li>
<li>Trình độ kỹ thuật dậm chân, trình độ quản lý tăng nhẹ</li>
<li>Trình độ gái gú tăng khả quan, tiềm ẩn mối nguy</li>
<li>Một vài người không xem mình là bạn nữa (bị khinh &#8211; mất bạn)</li>
<li>Nhiều khách hàng không đến với mình nữa (mất uy tín)</li>
<li>Lúc nào cũng đau khổ, trăn trở với cái gọi là sự nghiệp mà không biết làm gì</li>
<li>Cuối năm tự nhận mình là đứa khốn nạn <em>(I&#8217;m an asshole!</em>)</li>
</ul>
<p>Vậy là mình có một năm THẤT BẠI!!!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/t%e1%bb%95ng-k%e1%ba%bft-nam-2010/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>After shock &#8211; linh tinh vài thứ</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/after-shock-linh-tinh-vai-thu/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/after-shock-linh-tinh-vai-thu/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 27 Oct 2010 02:51:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phim Ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=748</guid>
		<description><![CDATA[After shock &#8211; 23 giây &#8211; 32 năm. Nội dung: Trận động đất 7,8 độ richter trong 23 giây tại thành phố Đường Sơn (TQ) năm 1976 đã gây ra sự mất mát to lớn với hơn 240.000 người chết và sự ly tan của nhiều gia đình. Câu chuyện kể về sự nghiệt ngã ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-749" title="aftershock" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/10/aftershock.jpg" alt="aftershock" width="400" height="597" /></center></p>
<p style="text-align: center;">After shock &#8211; 23 giây &#8211; 32 năm.</p>
<blockquote>
<p style="text-align: left;">Nội dung:</p>
<p style="text-align: left;">Trận động đất 7,8 độ richter trong 23 giây tại thành phố Đường Sơn (TQ) năm 1976 đã gây ra sự mất mát to lớn với hơn 240.000 người chết và sự ly tan của nhiều gia đình. Câu chuyện kể về sự nghiệt ngã của người mẹ Yuan Ni phải quyết định chọn cứu một trong 2 đứa con sinh đôi đang kẹt dưới những tảng betong lớn. Fang Deng &#8211; người chị nghe được quyết định của mẹ rằng sẽ cứu người em trai Fang Da nên đã giữ nỗi đau bị mẹ mình chối bỏ trong suốt 32 năm.</p>
<p style="text-align: left;">Năm 2008, một trận động đất nữa xãy ra ở Tứ Xuyên, người chị cảm nhận được nỗi đau của sự mất mát nên quay về giúp đỡ những người gặp nạn. Tận mắt chứng kiến những nỗi đau, cô dần dần hiểu nổi đau của mẹ cô ngày xưa.</p>
</blockquote>
<p><span id="more-748"></span>
<p style="text-align: left;">Phim là như thế, xoáy vào nỗi đau và mất mát. Tôi không nói về những thứ ấy, vì sẽ có rất nhiều người nói cà ca tụng. Tôi sẽ nói những gì tôi thích trong phim này, những chi tiết rất nhỏ thôi</p>
<p style="text-align: left;">Đầu tiên là những hình ảnh đường phố, cảnh 2 chị em bị mấy anh hàng xóm bắt nạt. Xem phim tôi nghĩ chắc chắn sau đó 2 chị em sẽ chạy về mách mẹ. Nhưng phim làm rất thật, chuyện trẻ con tụi nhỏ chơi bời chọc phá nhau đến đổ cả máu nhưng sẽ nhất định không nói với người lớn. Nghĩ kỹ ra mới thấy vậy, hồi xưa mình cũng thế&#8230;</p>
<p style="text-align: left;">
<p><center><img class="aligncenter size-large wp-image-751" title="bamecon" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/10/bamecon-1024x552.jpg" alt="bamecon" width="500" height="210" /></center></p>
<p style="text-align: center;">&lt;Cảnh trong phim&gt;</p>
<p style="text-align: left;">Cảnh 2 chị em làm nũng bố, mỗi đứa một tay vẽ đồng hồ. Cái trò vẽ đồng hồ hình như đứa trẻ nào (thời của tôi) cũng từng làm hay sao ấy. Với mẹ thì là sự quan tâm về ăn mặc, nhắc nhở. Với bố thì là những trò như cưỡi ngựa, tung người hay là trò vẽ lên người bố thế này</p>
<p style="text-align: left;">Nhớ hồi trước, 2 anh em tôi còn nhỏ, chắc cũng cỡ tuổi 2 chị em trong phim, đùa với bố. Thích nhất là cái trò bố ôm thật chặt rồi 2 đứa phải tìm cách ngọ nguậy thoát ra. Khi thoát ra được cảm giác vui kinh khủng.</p>
<p style="text-align: left;">
<p><center><img class="aligncenter size-large wp-image-752" title="babocon" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/10/babocon-1024x552.jpg" alt="babocon" width="500" height="210" /></center></p>
<p style="text-align: center;">&lt;Cảnh trong phim&gt;</p>
<p style="text-align: left;">Có một chi tiết rất bình thường nhưng lại rất hay là cảnh bố mẹ nuôi của cô chị trách nhau. Bà mẹ rất thương con và biết rất rõ con gái đã lớn tới mức nào. Bà thấy ông vô tư (đàn ông là thế) mặc đồ ở nhà chạy vào phòng con gái, giúp nó xoa đầu (cô gái gặp ác mộng khi mơ về quê). Bà chỉ trích ông rằng cô bé đã lớn và ông ăn mặc như vậy là không được&#8230;</p>
<p style="text-align: left;">Rồi khi cô bé đi học, khi nhập trường và khi ông bố mang đồ đi thăm con. Những cảnh gợi nhớ lại hồi sinh viên mình cũng thế. Xem phim nhiều nên tôi cứ bị liên tưởng tới những cảnh bất trách sẽ xãy ra với cô bé như bị lừa hay gì gì đó&#8230;Nhưng phim nhẹ nhàng nói nên cảnh bình yên của đời sống sinh viên. Cũng căn phòng ký túc nhỏ bé nhưng chứa đầy những vận dụng. Và khi có người nhà lên thăm thì món quà nào cũng quý.</p>
<p style="text-align: left;">Xem phim xong tôi nhớ lại về hồi ở ký túc xá, tôi nhớ lại đường quanh khuôn viên. Nhớ quán cơm mà hôm nào ăn cũng phải ngồi hằng vài tiếng để theo dõi bộ phim dài tập. Cơm thêm và canh được miễn phí nên nhiều khi hai đứa chung nhau chỉ gọi một đĩa rồi lấy thật nhiều cơm thêm và canh&#8230;.</p>
<p style="text-align: left;">&#8230;</p>
<p style="text-align: left;">Nói chung là phim hay!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/after-shock-linh-tinh-vai-thu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Làm sao để thoát chết khi bạn đang chìm?</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/lam-sao-d%e1%bb%83-thoat-ch%e1%ba%bft-khi-b%e1%ba%a1n-dang-chim/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/lam-sao-d%e1%bb%83-thoat-ch%e1%ba%bft-khi-b%e1%ba%a1n-dang-chim/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 22 Oct 2010 08:35:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh Nghiệm]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=738</guid>
		<description><![CDATA[Mấy hôm nay công việc bận túi bụi từ sáng đến khuya làm mình không để ý đến chuyện một chiếc xe từ Đắc Nông ra Nam Định bị lũ cuốn ở Hà Tĩnh. Hôm nay đọc lại những dòng tin rồi rùng mình nghĩ đến những người gặp nạn trong chiếc xe ấy. Mình ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mấy hôm nay công việc bận túi bụi từ sáng đến khuya làm mình không để ý đến chuyện một chiếc xe từ Đắc Nông ra Nam Định bị lũ cuốn ở Hà Tĩnh. Hôm nay đọc lại những dòng tin rồi rùng mình nghĩ đến những người gặp nạn trong chiếc xe ấy. Mình chợt nghĩ nếu mình trong hoàn cảnh ấy chắc chắn mình cũng sẽ chết, vì một số lý do sau:</p>
<ul>
<li>Mình không biết bơi</li>
<li>Mình sẽ hoảng loạn</li>
<li>Nhiều ngưỡi cũng sẽ hoảng loạn và tranh giành nhau cố gắng vươn lên trên đạp mình xuống dưới</li>
</ul>
<p>Những điều trên sẽ làm mình chìm và &#8230;chết sau đó ít phút (chết đuối)</p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-739" title="noswimming" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/10/noswimming.jpg" alt="noswimming" width="500" height="333" /></center><br />
<span id="more-738"></span>Mình tự nghĩ nếu thực như thế, liệu mình có thể làm cách nào để tăng cao khả năng sống sót không? Đọc trên mạng thấy bác sĩ Quản Hồng Đức đã tìm hiểu và dịch một số tài liệu giúp cho việc thoát nạn khi bị nạn chìm trong nước rất hay. Mình tự rút ra những việc cần thiết phải làm để không phải chết (đuối) cho bản thân như sau:</p>
<ul>
<li>Mình không biết bơi, tập hoài cũng không biết, vậy nên tránh đi trên sông nước, càng tránh càng nâng cao khả năng không bị chết (đuối)</li>
<li>Nếu đi trên sông nước, mình sẽ để ý xem chỗ nào để những phao cứu sinh, những gì có thể nổi trên mặt nước (can nhựa, tấm ván, miếng xốp)&#8230; để rối nếu có sự cố thì sẽ bấu víu vào đó một cách nhanh nhất có thể.</li>
<li>Vì không biết bơi nên cũng đã đôi lần mình nghĩ sẽ ra sao nếu đang bị chìm, và mình có ý nghĩ như thế này, có thể hơi mắc cười nhưng mình thấy cũng khả thi, áp dụng cho thời gian chìm đủ lâu để thực hiện: bỏ sẵn một số bong bóng và một số túi xốp ly lông to dày (loại đi siêu thị mua đồ thường dùng để sách đồ về) trong giỏ, cốp xe hay chỗ nào để được và mình có thể lấy được một cách nhanh nhất. Khi sự cố xãy ra, có đủ thời gian thực hiện và xung quanh không đủ phao cứu sinh (áp dụng khi đi phà qua sông hoặc đi tàu bè) thì sẽ thổi bong bóng lên, thổi vừa phải để không nổ, thổi càng nhiều cành tốt, thút nút lại, cho vào túi xốp. Rồi khi bị chìm, giữ chặt lấy túi xốp ấy để không chìm. Tất nhiên nghe có vẻ mắc cười nhưng nếu chuẩn bị một chiếc áo phao và đi đâu cũng mang theo thì rất bất tiện. Và khi trong trường hợp đang chìm, bất cứ thứ gì nổi đều quý giá. Ngoài ra, nếu có nhiều, mình cũng có thể chia sẻ cho nhiều người, và mọi người cùng thổi.</li>
<li>Có lẽ mình nên đi học bơi</li>
<li>Khi đọc bài của bác sĩ Quản Hồng Đức, mình cũng học và sẽ thực hiện các bước (áp dụng trong trường hợp xe đang chìm) như bài của bác</li>
</ul>
<blockquote>
<h3 style="text-align: center;">LÀM THẾ NÀO ĐỂ THOÁT KHỎI XE Ô TÔ ĐANG CHÌM</h3>
<p><span><strong>Bước1: Tư thế an toàn khi xe rơi xuống nước</strong></span></p>
<p><span>Nếu bạn ý thức được rằng chiếc xe bạn đi đang  bị cuốn khỏi đường bộ và rơi xuống nước, hãy ngay lập tức thực hành tư  thế an toàn để chuẩn bị cho việc va chạm có thể xảy ra khi xe tiếp xúc  với nước. Hãy bắt chép hai tay bạn trước ngực. Lòng bàn tay phải ôm chặt  vai bên trái và ngược lại. Bạn nên biết rằng sự va chạm của ô tô lúc  rơi xuống nước có thể lớn nhưng có thể không gây chết người, nhưng nếu  bạn không áp dụng tư thế này thì tay của bạn sẽ dễ bị chấn thương trong  quá trình xe bị rơi tự do và tiếp xúc với nước và điều này sẽ gây khó  khăn cho bạn rất nhiều khi bạn thoát hiểm bằng cửa sổ hay cửa của xe.</span></p>
<p><span><strong>Bước 2: Mở cửa sổ của xe ngay khi bạn có thể</strong></span></p>
<p><span>Ngay sau khi xe tiếp xúc với nước, bạn chỉ có  vài giây không đáng kể để rồi chìm xuống nước. Trong vài giây quý giá  đó, hãy ưu tiên cho việc mở cửa sổ hoặc cửa xe ngay khi bạn có thể khi  mà chúng vẫn ở trên mặt nước. Khi xe bắt đầu chìm trong nước, bạn sẽ  không thể mở bất kỳ cửa nào của xe cho đến khi áp suất bên trong và bên  ngoài xe được cân bằng (tức là bên trong xe hoàn toàn ngập nước). Nếu  tất cả cửa sổ vẫn bị đóng thì quá trình cân bằng áp suất trong và ngoài  xe sẽ kéo dài lâu hơn và hậu quả là bạn sẽ chết vì thiếu ôxy khi bên  trong xe ngập nước. Hãy cố gắng bình tĩnh và mở cửa sổ bằng bất kỳ cách  nào có thể. Nếu bạn không thể mở được cửa sổ bằng tay, hoặc xe của bạn  trang bị hệ thống cửa sổ đóng mở bằng điện và hệ thống này không hoạt  động trong nước, hãy cố gắng dập vỡ cửa kính xe bằng chân, vai hay những  vật nặng bạn có thể có trong tay vào thời điểm đó. Điều này nghe có vẻ  vô lý vì làm như vậy tức là nước sẽ vào trong xe nhanh hơn. Nhưng thực  tế là cửa sổ hoặc cửa xe càng được mở sớm bao nhiêu thì cơ hội bạn thoát  ra được càng lớn bấy nhiêu khi áp suất bên trong và bên ngoài xe được  cân bằng. </span></p>
<p><span>-</span> <span>Có rất nhiều vật dụng sử dụng  trong trường hợp khẩn cấp để đập vỡ kính ô tô. Búa khẩn cấp là một trong  những vật dụng như vậy. Búa có đầu nhọn thậm chí có thêm lò xo để gia  tăng lực khi sử dụng. Búa nhỏ, nhẹ và tiện sử dụng khi cần. Thông  thường, búa khẩn cấp được trang bị kèm theo xe và được gắn trên thành  xe, bên trong khoang hành khách. Nếu không có búa khẩn cấp, hãy sử dụng  bất kỳ vật dụng nào bạn có trong tay như: kìm, tuốc-nơ-vít, giày cao  gót, cục chêm bánh xe,… thậm chí cả chìa khóa.</span></p>
<p><span>-</span> <span>Kính cửa sổ bên thân xe và kính  phía sau là những vị trí phù hợp nhất để thoát hiểm. Kính phía trước  thường được làm bằng ‘kính an toàn’ và các lớp kính được gắn chặt với  nhau để bảo vệ tài xế và người ngồi phía trước khi có va chạm. Vì vậy  nếu bạn đập vỡ kính trước thì bạn cũng khó có thể lấy chúng ra. Ở một  vài chiếc xe đắt tiền, kính an toàn cũng được trang bị cho các cửa sổ ở  thân xe. </span></p>
<p><span><strong>Bước 3: Hãy cố gắng bình tĩnh và mở khóa cửa xe</strong></span></p>
<p><span>Sẽ rất khó để bạn giữ bình tĩnh và không hoảng  loạn trong hoàn cảnh này. Điều đó là bình thường vì khi phải đối mặt với  cái chết, lượng Adrenaline trong máu sẽ tăng cao và bạn sẽ có cảm giác  hồi hộp, sợ hãi và hoảng loạn. Nhưng hãy đừng sợ. Bản phải luôn ý thức  rằng bạn cần phải thoát ra khỏi tình trạng này và bạn sẽ làm được điều  đó. Khi bạn vẫn đang ở trong xe, bạn hãy hít thở sâu và chú ý vào những  hành động bạn đang và sẽ làm. Hãy mở cửa xe bằng điện (nếu vẫn hoạt  động) hoặc mở bạn và sau đó hãy hít sâu để chuẩn bị cho việc bạn sẽ nín  thở khi nước ngập hoàn toàn trong xe. </span></p>
<p><span><strong>Bước 4: Hãy giữ dây an toàn (seatbelt) được cài chặt</strong></span></p>
<p><span>Theo bản năng thì bạn sẽ tháo dây an toàn. Nhưng  đây là một hành động sai. Khi xe chìm vào nước, bạn sẽ rất dễ bị mất  phương hướng và nếu bạn tháo dây an toàn thì rất có thể bạn sẽ bị đẩy xa  ra khỏi vị trí cửa sổ hoặc cửa xe là những nơi bạn sẽ thoát ra ngoài.  Bạn nên biết, khoảng vài tấn nước sẽ đổ vào xe của bạn, và bạn không thể  thoát ra khi nước đang vào xe, thậm chí bạn còn bị đẩy ra xa khỏi vị  trí hiện tại khi nước tràn vào xe. Vì vậy, hãy thắt chặt dây an toàn ở  vị trí hiện tại của bạn.</span></p>
<p><span>Nếu công việc tiếp theo là đẩy cửa xe để thoát  hiểm thì việc vẫn cài dây an toàn còn cho bạn thêm điểm tựa để tăng lực  đẩy khi bạn đang ở trong nước. </span></p>
<p><span>Vẫn cài dây an toàn còn giúp bạn định vị được vị  trí, đặc biệt khi xe bị lộn ngược khi rơi tự do xuống nước hoặc khi  đang ở trong nước và nước đang tràn vào xe. </span></p>
<p><span><strong>Bước 5: Nếu bạn có thể quan sát, hãy đặt tay gần cửa nhất vào tay nắm của cửa</strong></span></p>
<p><span>Khi bạn đang ở trong nước và bạn không thể nhìn  được gì. Hãy bình tĩnh và tự định vị xung quanh bằng cách sử dụng tay  phía ngoài (tay gần cửa nhất) bắt đầu di chuyển từ hông của bạn dọc lên  phía trên cho đến khi bạn sờ vào được tay nắm cửa. Đừng cố gắng mở cửa  vào lúc này vì khi nước đang tràn vào xe, nước sẽ tạo áp lực lên cửa và  lực này rất lớn. Bạn sẽ không đủ sức mở cửa vào lúc này và việc này thậm  chí còn làm bạn mất sức và tạo ra cảm giác hoảng sợ. Bạn hãy kiểm tra  để chắc chắn rằng cửa này không bị khóa.</span></p>
<p><span><strong>Bước 6: Thoát ra ngoài bằng cửa sổ hoặc cửa xe</strong></span></p>
<p><span>Nếu xe vẫn đang nổi trong nước, hãy cố gắng làm  điều này trước khi nước tràn vào trong xe, Nếu bạn bị chìm quá nhanh,  tuy nhiên bạn sẽ vẫn phải đợi cho đến khi nước ngập vào toàn bộ xe. Khi  điều này xảy ra, lúc đó bạn có thể thoát ra ngoài bằng cửa sổ hoặc cửa  xe bằng tay gần cửa nhất. Sau đó hãy tháo dây an toàn. Khi bạn rời xe,  đừng đạp chân xuống phía dưới vì có thể bạn sẽ làm người khác bị thương.</span></p>
<p><span>Phía đầu xe nơi để động cơ có thể sẽ chìm nhanh  hơn vì nặng, vì thế đuôi xe sẽ ở trên mặt nước lâu hơn. Bạn có thể mở  cửa hoặc đập kính từ phía này. </span></p>
<p><span>Nếu trong xe có trẻ em, hãy khuyên bé bình tĩnh  và hít thở sâu cho đến khi mức nước ngang ngực bé. Sau đó nói bé hít  thật sâu và nín thở bằng cách bóp vào cánh mũi. Ngay sau khi nước đã  ngập toàn bộ xe, bạn hãy tháo dây an toàn và giúp bé tháo dây an toàn.  Bạn hãy giúp bé thoát ra trước và sau đó đến bạn. </span></p>
<p><span><strong>Bước 7: Bơi lên phía bề mặt càng nhanh càng tốt</strong></span></p>
<p><span>Hãy rời chiếc xe và bơi về phía bề mặt càng  nhanh càng tốt. Nếu bạn không biết bơi hướng nào hãy tìm hướng có ánh  sáng và bơi về phía đó. Bạn cũng có thể bơi theo hướng những bọt nước.  Bọt nước nổi lên phía trên và cũng có thể giúp bạn nổi lên phía trên bề  mặt. Tuy nhiên hãy cẩn trọng xung quanh của bạn vì bạn có thể gặp phải  những vật cứng như đá, trụ cầu hoặc thuyền, ca nô đi ngang qua với tốc  độ cao. Ngay sau khi nổi lên trên mặt nước, hãy ra dấu hiệu yêu cầu giúp  đỡ càng sớm càng tốt.</span></p>
<p><span><strong>Bước 8: Hãy yêu cầu sự trợ giúp y tế càng sớm càng tốt</strong></span></p>
<p><span>Lượng Adrenaline tồn tại trong máu sẽ khiến bạn  mất đi cảm giác đau, nó sẽ khiến bạn không cảm nhận được những tổn  thương bạn đang gặp phải trong quá trình thoát hiểm. Vì vậy, hãy yêu cầu  sự trợ giúp y tế ngay khi bạn có thể.</span></p>
<p><span>Rất có thể bạn sẽ chỉ có duy nhất một cơ hội để học những điều này. Đừng bỏ phí vì điều đó có thể cứu tính mạng của bạn.</span></p>
<p>&lt;BS Quản Hồng Đức dịch&gt;</p></blockquote>
<p>Một vài thứ nên đọc</p>
<ul>
<li><a href="http://www.wikihow.com/Escape-from-a-Sinking-Car" target="_blank">How to escape form a sinking car</a>.</li>
<li><a href="http://www.howcast.com/videos/419328-How-to-Survive-a-Sinking-Ship" target="_blank">How to survive a sinking ship</a>.</li>
</ul>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/lam-sao-d%e1%bb%83-thoat-ch%e1%ba%bft-khi-b%e1%ba%a1n-dang-chim/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- www.000webhost.com Analytics Code -->
<script type="text/javascript" src="http://analytics.hosting24.com/count.php"></script>
<noscript><a href="http://www.hosting24.com/"><img src="http://analytics.hosting24.com/count.php" alt="web hosting" /></a></noscript>
<!-- End Of Analytics Code -->

