Archive for the ‘Thơ – Văn – Sách’ Category

Protected: Thư tình thứ 3

This post is password protected. To view it please enter your password below:


Protected: Thư tình thứ 2

This post is password protected. To view it please enter your password below:


Mãi mãi ngày đầu tiên

Cần những nhành hoa mới
Nở cho anh và em
Cần những tuần trăng mới
Đưa ta vào trời đêm…
Tình yêu không dừng lại
Không sa vào thói quen
Tình yêu luôn luôn mới
Như những ngày đầu tiên

Cần có những hờn dỗi
Để nhớ và để quên
Cần có những gặng hỏi
Để nghi ngờ hờn ghen!
Cần những bài ca mới
Để hát về niềm tin,
Cần những chiều ngóng đợi
Cả con đường chờ em…

Tình yêu không dừng lại
Không sa vào thói quen
Ngày qua rồi ngày tới
Tốt thêm và đẹp thêm
Tình yêu luôn luôn mới
Mãi mãi ngày đầu tiên..

Xã ơi, đừng ghen


” Em đừng ghen với quá khứ trong anh

Những khuôn mặt đi qua, nụ cười và nước mắt.

Tuổi trẻ rì rầm những đêm không tắt

Thuở tình yêu như cánh gió không bờ…

Nhưng chỉ tới hôm nay, lắng hơn hết bao giờ

Nỗi vui đã chín đằm, mới thành đời sống thật,

Em ghen chi những điều đã mất

Như ánh sáng cầu vòng, bong bóng những cơn mưa…

Quá khứ đâu làm bận bịu hai ta?

Mà chỉ có hôm nay-những ngày đang sống thực,

Khi ta đúng là ta, sau nhiều phen đánh vật,

Cuộc đời càng khó khăn, càng phải biết thương đời!

Quá khứ đã thành xa xỉ lâu rồi

Tất cả tâm hồn anh có dừng đâu ở đó?

Chỉ tụ lại trong em mọi vui-buồn-sướng-khổ…

Em đừng ghen với quá khứ trong anh “


…thân trai (thơ con cóc)

Bây giờ sống cũng như không
Thôi rồi cái kiếp làm chồng làm cha
Bây giờ có sống đến già
Cho dù béo tốt cũng là công toi
Bây giờ pháo đã tịt ngòi
Gia tài còn lại một vòi nước trong
Suốt ngày nó chảy long tong
Đến khi hữu sự nó cong cái vòi…
Bây giờ sức khỏe tuyệt vời
Nhưng mà nó có đàn hồi nữa đâu
Ngày xưa sức khỏe như trâu
Bây giờ “công cụ” nát nhàu như dưa
Ngày xưa chẳng kể sớm trưa
Bây giờ loáng thoáng lưa thưa buồn lòng
Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu
Trải qua một cuộc bể dâu
Cái thời oanh liệt còn đâu nữa mà…!
***
Đó là kể chuyện ở nhà
Chứ qua hàng xóm nó là như xưa

chôm ở blog vietnga

Chiều Đà Lạt

Chiều Đà Lạt nắng xuống đồi khe khẽ
Mây lãng đãng về thông lãng lãng sương
Đồi dốc quanh co chập chùng chân bước
Phố cứ mơ hồ trong là hoa buông
Hồ Xuân Hương bên này mưa ướt tóc
Bên kia hồ từng vạt nắng chơi vơi
Chuông giáo đường rớt trong chiều tĩnh lặng
Một mình ta lặng lẽ đứng bên đời
Khi ta về chiều buâng khuâng bóng núi
Con đường như hun hút dấu xưa em
Cành củi ngo cháy ấm lòng Đà Lạt
Dẫu nghìn sau chưa dễ đã nguôi quên
Em sơn nữ gùi bóng chiều xuống núi
Khu Hòa Bình chùm phượng tím rưng rưng
Ta ngơ ngẫn thưở ngày xưa Hoàng Thị
Tiếng guốc buồn còn gõ nhịp âm vang..

<sưu tầm><nguồn>

Return top