” Em đừng ghen với quá khứ trong anh

Những khuôn mặt đi qua, nụ cười và nước mắt.

Tuổi trẻ rì rầm những đêm không tắt

Thuở tình yêu như cánh gió không bờ…

Nhưng chỉ tới hôm nay, lắng hơn hết bao giờ

Nỗi vui đã chín đằm, mới thành đời sống thật,

Em ghen chi những điều đã mất

Như ánh sáng cầu vòng, bong bóng những cơn mưa…

Quá khứ đâu làm bận bịu hai ta?

Mà chỉ có hôm nay-những ngày đang sống thực,

Khi ta đúng là ta, sau nhiều phen đánh vật,

Cuộc đời càng khó khăn, càng phải biết thương đời!

Quá khứ đã thành xa xỉ lâu rồi

Tất cả tâm hồn anh có dừng đâu ở đó?

Chỉ tụ lại trong em mọi vui-buồn-sướng-khổ…

Em đừng ghen với quá khứ trong anh “