Những Giáng Sinh kỷ niệm
- December 19th, 2009
- Posted in Suy Nghĩ . Âm Nhạc
- Write comment
Noel, một mùa Giáng Sinh nữa lại đến. Chẳng hiểu tại sao, từ bao giờ mà mỗi khi Giáng Sinh về luôn làm cho mình có cảm giác nao nao. Muốn khơi gợi lại những kỷ niệm, để hồi tưởng, để được đắm chìm vào cảm giác không thể nào quên…
Hồi ấy, nhớ mùa Giáng Sinh đầu tiên biết đến chữ Yêu. Lũ bạn í ới gọi nhau tập hợp từ sớm. Đứa chuẩn bị nồi niêu, đứa khiêng hẳn két bia Sài Gòn đỏ đặt chắn ngay lối vào. Mình cũng tham gia nhưng lại háo hức hơn khi trốn tụi bạn, đạp xe tới nhà một cô gái. Hôm ấy cùng cô gái hòa vào dòng người đổ về khu quận nhất, gửi xe và nắm tay nhau chen giữa dòng người. Miệng hô vang cùng tất cả mọi người xung quanh “Chúc Mừng Giáng Sinh” đồng thời tay thi nhau tung từng nắm giấy nhiều màu sắc lên trời để tạo thành các hạt lóng lánh bay khắp nơi như tuyết đang rơi. Một tay ném giấy, một tay nắm chặt tay cô gái để khỏi lạc mất giữa biển người. Cái cảm giác ấy thật vui, thật trong sáng và vô tư.
Không giống những buổi ồn ào nhộn nhịp cùng mọi người tụ tập ở quận nhất, mình cùng em dạo quanh những khu phố Đạo ngắm nhìn những lưới đèn nhấp nháy giăng kín trên đầu. Hòa mình vào không gian trưng bày các vật dụng trang trí cây thông, những gói quà, những bức tượng, những cây thông và những lời giải thích ngọt ngào của em. Những bài Thánh ca, những bài hát về Giáng Sinh vang lên khắp nơi. Mùa Giáng Sinh trở nên thân quen và có những cảm giác lâng lâng thật khó diển tả…
Sang những mùa Giáng Sinh sau, mùa Đông không hiện diện ở miền Nam nhưng dường như mình cũng cảm thấy lạnh. Một phần vì thời tiết cũng se se lạnh, một phần vì cứ mỗi mùa Noel, em lại phải về với gia đình, bỏ mặc mình lại với nỗi buồn xa em. Chẳng hiểu có phải vì yêu em nên mình ít chơi với bạn bè hay bạn bè cũng bận yêu đương giống mình hay không mà khi mình xa em, quay lại tìm bạn bè (xấu tính nhỉ) thì chẳng còn ai, đành lang thang đi tham gia Thánh Lễ Chúa Giáng Sinh một mình. Giáng Sinh buồn nên những bài hát càng như thấm sâu hơn, mình cảm nhận được từng lời hát của bài Silent Night, điệu nhạc cũng dường như sâu lắng hơn….
Chia tay em, mình bỏ luôn Sài Gòn. Tìm đến cái lạnh của mùa Đông miền Bắc. Đêm Giáng Sinh thời tiết như ngừng lại mỗi khi cơn gió lạnh buột quét qua khuôn mặt. Mình đã biết cái lạnh không bao giờ có trong miền Nam rồi. Cái lạnh như thấm sâu trong da thịt, thật ấn tượng và khó quên. Xung quanh những cô gái đội mũ len, cổ quấn khăn quàng rất hợp với chiếc áo Mangto cùng đôi Bốt cao. Má cô nào cũng hồng hơn trong cái lạnh của đêm Giáng Sinh. Một cô bé than thở với mình rằng em lạnh quá đi mất, em lạnh cả vì thời tiết như cắt da cắt thịt, cả vì tình cảm ai đó lạnh lùng. Mình bối rối quá chẳng biết làm sao, chỉ biết chúc cô bé Giáng Sinh an lành
Lại một mùa Đông nữa, không khí những ngày đầu Đông năm nay không lạnh như những năm trước nhưng gần đến Giáng Sinh, miền Bắc vẫn không thoát được cái lạnh như cắt. Dù muốn dù không mỗi khí Giáng Sinh gần đến mình đều có những cảm giác nôn nao. Phố phường cũng đã rất sinh động với những khu trưng bày bán các vật dụng trang trí mùa Noel. Những cô gái ra đường cũng gọn gàng trông chiếc áo măng tô dài cùng chiếc khăn cổ quấn kiểu cách. Và đâu đây ngân lên giai điệu “Silent night, holy night, All is calm, all is bright…”
Một mùa Giáng Sinh nữa lại đến, mình cầu chúc cho tất cả mọi người thật vui vẽ với người thân trong không khí của Giáng Sinh. Giáng Sinh An Lành!
—————–*—————-
Các bài viết liên quan









No comments yet.