Mệnh vô chính diệu

Hôm trước đi Thái Bình, sếp hỏi ngày tháng năm sinh, rồi sinh lúc mấy giờ. Đến chiều tớ biết được kết quả của việc cung cấp thông tin trên như sau:

-         Họ tên: Nguyễn Anh Tuấn

-         Sinh 5h sáng ngày 17/3/1982 (DL) ; 22/2/1982 (AL)

Theo khoa Tử vi, người có lá số này được gọi là “Cung mệnh vô chính diệu”, nghĩa là không có sao chính chiếu, nên người có lá số này được sinh trong dòng họ đời trước không bố thì ông nội có hai vợ và dòng họ đời bố đẻ nhiều người phải lưu lạc, li tán mỗi người một phương, ba đời nay thường là con thứ lên thay quyền trưởng (ví dụ: Trên là bác gái xong mới đến con trai làm trưởng hoặc trên là bác cả nhưng đã mất hoạc đi xaà con trai thứ lên làm trưởng).

Người có lá số này cũng có số đứng trưởng, là người có học hành tử tế, là con trai mà tươi tắn, tướng mạo sang trọng nhưng hay mắc bệnh về họng và tiêu hóa kém.

Người này theo số mệnh thì dù sinh ra ở đâu nhưng đến khi lớn lên cũng phải lìa bỏ nơi sinh đi nơi khác.

Người này phải muộn vợ, sớm thì 29,30, muộn thì 32 mới lấy vợ. Số 1 đời vợ. Người có lá số này rất hiền lành, cả đời nhân đức, nhưng sau này sẽ lấy 1 người vợ ghê gớm, lấn lướt, tranh đoạt quyền chồng. Người này phải sợ vợ. Nhưng khi sinh con ra thì con cái luôn có ông bà nội hoặc ngoại chăm lo cho cẩn thận lâu dài, nên nhàn thân, không phải chăm nuôi con.

Có khả năng trong 3 năm 2009,2010,2011 sẽ diễn ra 2 việc:

  1. Ở trong gia đình liên quan đến nhà đất.
  2. Công danh có sự thăng tiến, chuyển đổi.

Nhưng người này vì được gọi là “Mệnh vô chính diệu” nên đường công danh cả cuộc đời phải nấp bóng người khác, không có số cầm cờ ( số làm quân sư), phải nấp bóng người khác mới thành công. Cũng do số mệnh, từ khi còn trẻ đường công danh lận đận, không được ưng ý đến hết 33 tuổi. Trong công việc dù không thích, không muốn cũng phải làm, lâu thăng tiến. Phải đến năm 35 hoặc 37 tuổi mới được sạng vận mới à mọi chuyện tốt đẹp.

Cả cuộc đời người này được về hậu vận. Từ tuổi 43 kéo dài đến 55 là đẹp nhất.

Là con trai đứng trưởng nhưng không được ở nhà đất của 2 bên gia đình, mà phải tự tạo dựng. Từ năm 42 – 47 tuổi mới được toại nguyện về nhà đất nhưng rất bình thường.

Cuộc sống sau này của người này ổn định, kinh tế TB, tuổi thọ TB (từ 69-71 tuổi).

Về con cái: nếu để đẻ và nuôi sẽ có 3-4 đứa.

Có số xuất ngoại.

Nhấn mạnh: người này rất sợ vợ.

Số đẹp

10100 ngay

Thành Phố Hoa Phượng Đỏ – một chuyến đi

Thú vị
6h30 lên đường tiến về đất Cảng – thành phố hoa phượng đỏ. Dừng lại Gia Lâm kiếm chút gì bỏ bụng rồi tiến thẳng ra Hải Phòng.
Đến nơi mới hơn 9h. Mục đích chuyến này đi là sửa máy. Tớ vào kiểm tra máy khoảng 30p xong ra kết luận hư valve, yêu cầu đi mua. Rồi trong khi chờ đợi thì đi kiếm quán nào đó uống cafe.
Lòng vòng quanh hồ Tam Bạc, tớ phát hiện ra quán Trung Nguyên cạnh nhà hát lớn. Có quảng trường nhà hát lớn phí trước tha hồ đậu xe. Ngồi uống cafe ngắm người dân đất Cảng trong buổi sáng mùa Thu kể cũng hay. Dân số Hải Phòng không đông lắm nên lượng người qua lại không nhiều. Cảm giác bình yên giống như mấy năm trước ở Hà Nội. (Bây giờ Hn quá ôn ào rồi).

IMG_0708
Xong cafe, nếu ai đó chưa tới Hải Phòng nhiều lần thì cũng sẽ giống như tớ, tìm một quán ăn tử tế thật khó. Chạy loanh quanh tìm mãi chẳng được. Anh Chỉnh lái xe bảo “có quán cơm gì đó gần đường Điện Biên Phủ”. Thế thì đi tới đó thôi. Đi một lúc chẳng biết mình đang ở đâu. Sực nhớ chiếc điện thoại có GPS. Bật lên tìm đường. Đi dọc đưởng chụp vài tấm hình phố xá

IMG_0709

IMG_0713
Tính bỏ cuộc rồi, quyết định gạp quán nào xào quán nấy. Ai ngờ sau khúc cua, tới ngay quán định tìm.
Vào trong thấy cũng được được, cảm giác lạ lạ vì cách bố trí phòng, phòng ốc bố trí so le, cửa vào nhỏ làm có cảm giác của mấy phòng …karaoke ôm…hihi
Bước vào trong thì các phòng khá sáng sủa, mỗi phòng khoãng 40m vuông, kê khoảng 8-9 bàn cho 4 người ăn. Khá sạch sẽ. Quán khá đông khách nên nhân viên hướng dẫn tớ ngồi vào bàn có 1 cô đang ăn gần xong. Không biết có đúng không khi cô này khá cởi mở. Cô vui vẽ bắt chuyện. Tớ biết được cô này đang dạy tiểu học, chồng bỏ đi từ hồi chiến tranh. Cô than thở “nếu ổng biết mà quay về thì giờ này đã có một gia đình tốt,cô vẫn chờ, 2 con trai đã lớn và thành đạt. Cô giới thiệu có món Sá Sùng, ở biển, rất ngon, khoảng 30k một đĩa. Tớ bảo anh Chỉnh tính ăn thử nhưng đã kêu cơm rồi, nên để dịp sau. Trò chuyện một lúc cô ăn xong, chào rồi đi. Có lẽ người dân Cảng cũng dễ gần.
Về mặt thức ăn thì khá ổn.Có điều nếu sau này bạn chọn thì có lẽ không nên chọn canh ổ khoa, làm không ngon.
Ăn một lúc tớ phát hiện ra 2 thứ. Thứ nhất, áo đồng phục nhân viên có hàng chữ Ngan Phục Vụ Chậm. Quán này là quán bán thị Ngan,bên cạnh có quán cơm Ngon. Hai quán chung chủ hay sao ấy. Khá lạ, nhưng cũng hay hay. Mặc dù tên như thế nhưng phục vụ khá nhanh, không phải đợi. Vào đây bạn có thể thưởng thức tiết canh Ngan. Thứ hai là hình như quán có mòn rượu ngâm Bàn tay gấu. Mà sao tớ nhìn rùi cứ tưởng tượng có khi nào là bàn tay…người bị xét đánh. (thì chẳng phải có chuyện người ta hay đào…lên để cắt bàn tay người bị xét đánh là gì…)…hè hè….
Ah quên, địa chỉ quán ấy là 19 Minh Khai. Có lẽ sau này nếu đến Hải Phòng thì quán này là lựa chọn số một nếu không có người bạn bản địa nào giới thiệu quán khác…
Ăn xong, bỏ xe ở quán đó luôn, cuốc bộ chéo qua bên kia đường uống ly Lipton đá. Cảm nhận đường phố Hải Phòng rất yên bình. Cuộc sông thật thoải mái. Công nhận Hải Phòng là thành phố hoa phượng. Hai bên đường rợp bóng phượng. Nhìn quanh toàn phượng là phượng. Quán có cô bé phục vụ khuôn mặt khá dễ thương. Tớ ngắm mãi, rồi chợt thấy cô bé cười, cái miệng rất duyên, cưới một cái tớ phát hiện cô bé…bi sún…hix, tiếc gì đâu

IMG_0710

IMG_0711

Hai bên đường toàn cây Phượng

Chiều đi dạo lòng vòng quanh khu Nguyễn Văn Linh tìm vài cái vật tư cho khách hàng xong quay về xường khách hàng xem tình hình mua đồ thay thế thế nào, ai dè chưa có. Chợt nảy ra ý tưởng đi gội đầu cho mát (lành mạnh thôi) nhưng tìm mãi chẳng thấy quán nào, thất thểu đi về…
Chiều tối bác giám đốc vui tính gọi điện rủ đi ăn cơm. Bác dẫn ra một quán đối diện hồ Tam Bạc. Hình như quán quen của bác í hay sao ấy, quán chẳng có ai, vào mỗi bàn tớ. Bảo tớ lựa chọn món, chẳng đói nên bác í đề nghị ăn gì đó uống lai rai…Rồi kêu món Sá Sùng. Thỏa lòng chưa, hồi trưa nghe nói mà chưa được ăn, giờ được nếm rồi nhé. Qua giới thiệu của bác giám đốc, tớ biết món này người ta thích lắm, thơm ngon hơn mực nướng. Nó là một lại giun cát, trong ruột toàn cát. Cắt đầu cắt đuôi lấy hết cát ra, rồi làm khô đi thì ra món sá sùng giòn hoặc dai dai này.(thích ăn giòn thì chiên giòn). Tớ chẳng biết thế nào, nghe lạ lạ nên ăn lấy ăn để, thấy dai dai, nhai cũng sướng.

73994546_28b17cc551

Sá sùng chiên giòn (hình này mượn trên internet vì lúc đó đi ăn không cầm theo máy chụp hình)

Tiếp theo là món Tu Hài. Chẳng biết nó nòi giống ra sao nhưng nhìn cũng giống giống …con Tu Hài.. Ăn gần giống con mực tươi, khá ngon.
Đây, món cuối trước khi cơm canh cá cà ra. Ừh, sẽ có món toàn chữ cờ để kết thúc bữa chiêu đãi. Bác giám đốc gọi thân mật bác chủ quán. “người đẹp ơi, cho 3 con cá Bớp còn tơ, chưa có chồng”, “mà sao ở đây không có mấy con c-v nhỉ” …không khí rất vui sau khi bia đã ngấm ngấm. Thế rồi mỗi người một con cá Bớp chưa chồng. Cá Bớp là một lại da trơn, sống ở nước lợ, thường là ở vùng cửa biển. Hôm nay tớ thưởng thức món cá bớp nấu lá lốt. Ăn cũng ngon ngon. Bởi thế ăn ngấu ăn nghiến
Cái quán thế, những món thế mà đắt ra trò. Hay được dịp chém người quen? Bác giám đốc rút ra 800k, bác chủ trả lại 40k. Có lẽ cá bớp còn …trinh nên nó mắc.
Ác mộng
Ăn xong thì cũng 8g30 hơn. Tớ bảo tớ ghé vào xem qua cái máy đã. Dù sao cũng đi để làm việc mà. Thế là tớ về lấy xe, đánh qua xưởng máy xem sao. Vào xem được chừng 10p, tự nhiên tớ thấy như bị trúng gió. Ho, khạc ra đờm. Rồi, thế là xong, tớ biết tớ bị ngộ độc rồi. Chẳng kịp làm gì nữa, bảo anh Chỉnh về gấp. Càng lúc tình trạng càng tồi tệ. Bụng sôi lên, nghẹt mũi không thở được. Ra khỏi công ty khách hàng tớ nhảy xuống xe móc óc hết ra. Chắc chắn 1 trong 3 món ăn hồi tối gây tình trạng này. Nhớ hồi trước, lần đâu tiên tớ ăn tôm chiên, sau đó tớ phải năm 2 ngày trong nhà vì toàn thân nổi mề đay. Sợ tới già. Hôm nay ăn toàn món lạ, lại là món biển…hic. Cách hay nhất để chữa đi ứng là lấy hết thứ gây dị ứng ra. Uống thật nhiều nước để hi vọng thận của bạn sẽ lọc hết số chất gây dị ứng đã vào máu càng nhanh càng tốt. Dó là một số kinh nghiệm tớ tự rút ra sau bao nhiêu năm sống cung với “lũ”.
Toàn thân đổ mồ hôi. Mũi nghẹt bít hết cả 2 lỗ mũi. Tớ cứ phải khò khè thở bằng miệng. Mặt mày bắt đầu sưng húp lên. Có lúc tớ tưởng như không mở được mắt. Hôm nay không bị trên người mà chỉ bị trên mặt. Mắt nhức không chịu được. Năm thở mà tưởng tượng ngày mai mình…chết ra sao… eo ơi, có kẻ sẽ tiếc 500đ mua bó nhang…:)
Thôi nhé, từ nay đến già đừng mong rủ tớ ăn gì ở biển nữa nhé. Tớ ở trên núi nên tớ chỉ ăn những con sống trên đất và trên cây thôi…hixhix.. Quả là ác mộng :(

(vì đi không chủ định ăn chơi nên tớ chụp chỉ vài tấm hình bằng đt)

Lần đầu đầu biết đến 3G

Hôm nay vào quán billard, 2 ông bạn say sưa thi đấu, tớ bèn ra ngoài tìm mua cái sim vina. Hôm rồi vina chẳng bảo rằng “tao đang cung cấp 3G” là gì?

Sau một vài tin nhắn đăng kí, kết quả thật mĩ mãn:3g Lướt web nhanh cở wifi, hay mạng wire. Công nhận thích thật. Tớ đăng kí gói 1 ngày 12000đ, cũng được, không mắc lắm, nếu không xài thì nhắn tin OFF nó đi. Chợt nhớ, tớ bèn vào speedtest để kiểm tra tốc độ 3G xem sao, thử 2 lần

Lần 1 nó cho kết quả cũng không đến nỗi nào:

truoc

Lần 2 thì hởi ơi:

sau

Không biết nên tin speedtest và chê 3G hay không?! Tuy nhiên xài 3G thích hơn hẳn GPRS. Chất lượng tốt hơn và giá tiền same same là okey rồi.

(àh, cũng có cái là kết nối 3G, chiếc đt mình nóng hổi, vừa thổi vừa online. Lúc mới đầu kết nối, pin 16%, sau 15′ còn 5%…hix)

Tệ thật

Mình trở thành người như thế nào rồi?
Hôm nay có bé trợ lý nói với mình: “anh họp thì không nên căng thẳng với mọi người quá” mình cũng suy nghĩ. Hình như mình đã trở thành con người khác rồi hay sao ấy. Dần dần trong mắt mọi người mình là kẽ nóng tính, suy nghĩ hời hợt, ai cũng ghét.
Có người nghĩ mình tìm cách này cách nọ để “chơi” đồng nghiệp để tiển nó đi rồi mình chiếm lấy vị trí ấy, lại nghĩ mình gây scandal để tiễn thêm sếp nào đó đi để mình lên chức…
Có lẽ mấy đứa kinh doanh ở công ty ghét mình lắm, nó hỏi mình chẳng thèm trả lời. Mà mình cũng xấu tính rồi tụi nó có hỏi han nói chuyện mình cũng khinh người chẳng thèm tiếp, chỉ nhếch mép cười một cái. Có thằng hỏi mình, mình chẳng thèm nhìn, lại còn nhăn mặt nói “đừng hỏi”
Công việc quản lý khó lắm sao, mình họp mà dường như mình cảm thấy lời nói mình không thuyết phục thành ra mình nói luyên thuyên chuyện này qua chuyện kia. Hết chuyện mình lôi những thứ như khen người này chê người kia rồi thành ra gây tình cảm anh em tụi nó không thoải mái…nói ra xong rồi mới thấy đáng lẽ mình không nên nói thế
Mình biết chắc cũng có đứa nghĩ mình làm được gì, hơi tí thì quát nạt…ỉ đi trước có kinh nghiệm trước rồi hống hách…mình là con người như thế rồi..
Chị Hương làm sao mà đi uống cafe hay đi nhậu mình vẫn nhớ tới để rủ đi, vẫn kính trọng như người thầy… còn bây giờ tụi nhỏ nó sợ mình không dám nói chuyện, gặp cũng chẳng thèm chào, mình thất bại thế sao?
Biết là chịu nhiều áp lực, làm lương có bằng người đi trước đâu mà bao nhiêu thứ, từ áp lực khách hàng gọi, từ công việc sắp xếp, tới áp lực sếp ở đây, sếp ở trong Sài Gòn, rồi tụi kinh doanh ép tiến độ, ép bảo trì… nhiều lúc nghĩ mình làm gì phải khổ thế, vừa mệt thân, vừa bị người ta ghét mà kiếm được bao nhiêu
Đúng thật mình chẳng nghĩ tới cảm giác người khác, mình chỉ nghĩ cho mình rồi tự kéo mình vào rắc rối

Vài chỉ số

Mới đầu đi về cũng tính viết ra cho nhẹ nhưng rồi lại thôi. chỉ tổng hợp một vài chỉ số

  1. Chỉ số tin tưởng của sếp đối với mình: giảm 15 điểm trên thang 100
  2. Chỉ số nghe lời của lính: giảm 10 điểm trên thang 100
  3. Chỉ số tuổi thọ giảm 5 năm sau khi phải cân não với các sếp, khách hàng và ăn uống nhậu nhẹt sa đọa
  4. Chỉ số còi xương tăng thêm 5 điểm trên thang 100 sau khi chỉ ngủ vài tiếng suốt 2 ngày
  5. Chỉ số kết nối bạn bè tăng đáng kể sau gần 1 năm không gặp, đặt biệt là với 1 vài người: tăng 20 điểm trên thang 100
  6. Chỉ số mong muốn về quê tăng 5 điểm trên thang 100
  7. Chỉ số muốn tự làm chủ không phải làm thuê nữa tăng 25 điểm trên thang 100
  8. Chỉ số phát triển nghề nghiệp sau chuyến khảo sát xì gòn lần này đứng nguyên tại chổ
  9. Chỉ số kết luận sẽ lập gia đình trong 1 năm tới giảm xuống gần mức 0

Các chỉ số trên dựa trên phân tích chủ quan và có độ tin cậy khoảng 99% ;p

Con người đang chế tạo Robot?

Lịch sử

E0

Đầu tiên vào năm 1986, Honda đưa ra môt hình Robot hoạt động dựa theo mô phỏng hành động của một con người.

Tính năng

-Sử dụng motor DC một chiều điều khiển số.

-Hệ thống vận hành dựa trên tín hiệu đưa về của các cảm biến tiệm cận và các xung encoder

-Hoạt động bằng cách đưa một chân ra trước chân kia, trọng lực được tính toán dịch chuyển cân bàng về phía chân trụ.

-Tốc độ 5s/bước

E123Từ năm 1987 đến 1991, Honda đưa ra thêm 3 mẫu Robot E1, E2, E3 dựa trên phát triển của mẫu đầu tiên E0.

Tính năng

-Tốc độ di chuyển được cải thiện lần lượt 0.25km/h, 1.2km/h và 3km/h

-Trọng lực phân bố trên chân trụ chính xác hơn

-Thời gian hoạt động được cải thiện

titleCác thế hệ tiếp theo từ năm 1991 đến 1993, Honda tập trung cho ra 3 mẫu phát triển là E4, E5, E5.

Tính năng:

-Chiều dài chân được tăng thêm để tăng tốc độ dịch chuển

-Hệ thống cân bằng nâng cao và độ chính xác cao hơn nhằm thực hiện di chuyển lên xuống cầu thang

-Tốc độ cải thiện lớn hơn 4km/h

p123Từ 1993 đến 1997, 3 mẫu robot mới mang tên P1, P2, P3 ra đời

Tính năng

-Phát triển cấu trúc giống với người hơn, có tay, đầu

-Cấu trúc to hơn, nặng hơn

-Sử dụng kết nối không dây với máy tính để thực hiện lệnh

-Có thể độc lập xử lý các hoạt động đơn giản

-P3 được thu gọn nhờ sử dụng các vật liệu nhẹ, thời gian hoạt động được kéo dài

-Di chuyển dễ dàng trên mặt phẳng và cầu thang

-Tương tác với bên ngoài thông qua hệ thống máy tính xử lý thông tin

Hiện tại:

asimo

Honda đưa ra mẫu Robot hiện đại, tương tác độc lập Asimo, năm 2000-

Tính năng:

-Kết cấu gọn nhẹ và linh hoạt

-Hệ thống cân bằng chính xác giúp do chuyễn trên các địa hình bằng phẳng có chứng ngại vật

-Hệ thống cân bằng trọng lực giúp Asimo tự động đứng dậy khi ngã

-Tương tác thông minh dựa trên bộ xử lý đã lập trình sẵn, có khả năng làm các việc đơn giản.

-Thể hiện các hành động mang tính chất con người hơn

Dự đoán:

I, Robot

Và đây, Honda(!?) chuẩn bị đưa ra hệ thống Robot mới mang tên ANYNAME, các công việc còn lại chuẩn bị ra mắt là làm sao cho thế giới không phản đối mà thôi

Tính năng:

-Hoạt động độc lập

-Tượng tác uyển chuyển

-Khả năng thu thập thông tin và xử lý thông tin, khả năng học hỏi

-Khả năng biểu lộ tình cảm (tất nhiên sẽ có khả năng biết…yêu)

Như thế, nếu bạn đang yêu một ai đó, rất có thể cô ta (anh ta) là một Robot, bạn sẽ không phát hiện được đâu. Mặc dù hơi kì lạ nhưng bạn cứ yêu nhé, vì họ là những robot biết yêu đấy…

Cu Nghé

LM0_3795
Cu Nghé 3 tháng tuổi

Đầu Thu

Mùa Thu dường như e dè cái sự hừng hực của mùa Hè cho nên gần tời Trung Thu (giữa mùa Thu) rồi mới đủng đỉnh bước tới. Sáng chủ nhật dậy sớm chợt nhận thấy một chút lạnh lạnh. Ồ hóa ra mùa Thu đã tới. Chạy ngang những con phố vẫn còn vắng vào buối sáng đã có thể thưởng thức một chút thoang thoảng hoa Sữa rồi…

Không khí bà con chuẩn bị Trung Thu rất tấp nập, người người tập trung về phố Hàng Mã, lựa chọn những chiếc lồng đèn nhiều màu sắc

Những chiếc lồng đèn cổ điển kiểu ngôi sao

Những chiếc lồng đèn phong cách Trung Quốc

Lồng đèn kéo quân

Phố phường đầu Thu cũng dễ chịu hơn khi không còn cái năng gay gắt của mùa hè

Phố Nhà Thờ yên ả chiều chủ nhật

Mặt Hồ Gươm bắt đầu lăn tăn gió Thu

Chạy lòng vòng mà quên mất chụp lại những cành hoa Sữa, nên về lục lại hình năm ngoái nhìn cho thích mắt:

Có lẽ năm nay Trung Thu vẫn sẽ vui nhưng sẽ không có gì lạ lạ như kiểu thả Đèn Trời năm ngoái…

Nhưng có lẽ nên tạo ra cái gì lạ khác nhỉ???

Rắc rối chuyện…condom

Trời đẹp, tớ bèn sách ba-lô đi thăm người yêu. Đang nói chuyện vui vẽ chợt em nó nổi hứng xét giỏ của tớ, bảo xem xem túi anh có cái gì hay không. Cuộc đời thật ngang trái với tớ, em nó phát hiện trong túi của tớ có vài cái…condom…hic hic…

-Ấy ấy em đừng xem-tớ vừa thấy em ấy cầm “cái đó”  lên vội vàng dùng vải thưa che mắt thánh, nhưng em nó đâu có buông tha.

-Để em xem-trừng mắt nhìn tớ

-…

Trong đầu tớ hiện lên những tình huống mà em nó sẽ phản ứng với mình:

Trường hợp 1:

- Cái này là cái gì hả anh, sao giống viên kẹo quá vậy?-ngây thơ chưa bít gì

-Hmm, cái này là thuốc của anh đấy, em đừng nghịch-tớ đánh lạc hướng ngay

Trường hợp 2:

-CÁI NÀY LÀ CÁI..ĐÓ??

-Uh, nhưng có gì đâu, em đừng để ý-mình hiền như con thỏ.

-Anh đi về ngay, vậy mà trước giờ em tin anh trăm phần trăm…-quăng ngay cái giỏ về phía tớ

-Anh…-cứng họng

Trường hợp 3:

-Anh mà cũng biết cái này àh?-đỏ mặt hỏi

-Anh đâu có biết, anh $%^$ ^&&#@ *&*$ *&% *^ @@!#%#^&%&*)(*&^$@@-ra sức thanh minh

Trường hợp 4:

-Anh, chỉ em cách dùng!-kéo tớ vào …trong

-…-đi theo chứ còn sao nữa

Trường hợp 5:

-Trời, anh xài loại này hả? Em có mấy loại tốt lắm, anh cần không em cho-nói rồi lấy ra vài cái

-…-nên phản ứng sao ta?

Trường hợp 6có lẽ là có trường hợp nào đó?

Ôi cái sự đời, nguyên nhân dẫn đến làm sao để những cái condom ấy nằm trong giỏ thì nhiều vô kể, và chỉ có những thằng đàn ông chân chính là biết rõ nhất thôi, chân phụ thì có khi nó…cũng biết nhỉ…hehe.. , số là thế này, chia tay lão sếp chơi thân, tất tật đồ đạc dọn đi hết còn mỗi vài cái “bao” thì lão để lại bảo: “to you, maybe  you’ll need one time..” ack ack, vứt đi thì tiếc, thôi bỏ đại trong giỏ.Nhưng khốn khổ một nỗi không thể giải thích được vì có khô nước miếng bạn cũng không thể thay đổi được những suy nghĩ ….(ba chấm) về bạn trong đầu cô gái, quả tình thế éo le …hic hic…

Return top
 
+(reset)-