Avatar – phim tuyệt vời

avatar_poster2

Lúc mới xem xong phim Avatar mình có cảm giác hối hận. Không phải hối hận vì đã xem phim này mà hối hận vì khi xem phim này xong, mình không muốn xem những phim khác nữa. Được biết Avatar là sự trở lại của Jame Cameron, với hình ảnh 3D, mình không thể nào cho phép mình không xem phim này được bèn tức tốc chạy về Magastar mua vé 3D ngay lập tức.

Read more

Unwritten Rules of Management

1. Learn to say, “I don’t know.” If used when appropriate, it will be often.
2. It is easier to get into something than it is to get out of it.
3. If you are not criticized, you may not be doing much.
4. Look for what is missing. Many know how to improve what’s there, but few can see what isn’t there.
5. Viewgraph rule: When something appears on a viewgraph (an overhead transparency), assume the world knows about it, and deal with it accordingly.
6. Work for a boss with whom you are comfortable telling it like it is. Remember that you can’t pick your  relatives, but you can pick your boss.
7. Constantly review developments to make sure that the actual benefits are what they are supposed to be.  Avoid Newton’s Law.
8. However menial and trivial your early assignments may appear, give them your best efforts.
9. Persistence or tenacity is the disposition to persevere in spite of difficulties, discouragement, or indifference. Don’t be known as a good starter but a poor finisher.
10. In completing a project, don’t wait for others; go after them, and make sure it gets done.
11. Confirm your instructions and the commitments of others in writing. Don’t assume it will get done!
12. Don’t be timid; speak up. Express yourself, and promote your ideas.
13. Practice shows that those who speak the most knowingly and confidently often end up with the assignment to get it done.
14. Strive for brevity and clarity in oral and written reports.
15. Be extremely careful of the accuracy of your statements.
16. Don’t overlook the fact that you are working for a boss.
* Keep him or her informed. Avoid surprises!
* Whatever the boss wants takes top priority.
17. Promises, schedules, and estimates are important instruments in a well-ordered
business.
* You must make promises. Don’t lean on the often-used phrase, “I can’t estimate it
because it depends upon many uncertain factors.”
18. Never direct a complaint to the top. A serious offense is to “cc” a person’s boss.
19. When dealing with outsiders, remember that you represent the company. Be careful of your commitments.
20. Cultivate the habit of “boiling matters down” to the simplest terms. An elevator speech is the best way.
21. Don’t get excited in engineering emergencies. Keep your feet on the ground.
22. Cultivate the habit of making quick, clean-cut decisions.
23. When making decisions, the pros are much easier to deal with than the cons. Your boss wants to see the cons also.
24. Don’t ever lose your sense of humor.
25. Have fun at what you do. It will reflect in your work. No one likes a grump except another grump.

Bill Swanson’s ‘25 Unwritten Rules of Management

Những Giáng Sinh kỷ niệm

Noel, một mùa Giáng Sinh nữa lại đến. Chẳng hiểu tại sao, từ bao giờ mà mỗi khi Giáng Sinh về luôn làm cho mình có cảm giác nao nao. Muốn khơi gợi lại những kỷ niệm, để hồi tưởng, để được đắm chìm vào cảm giác không thể nào quên…

Hồi ấy, nhớ mùa Giáng Sinh đầu tiên biết đến chữ Yêu. Lũ bạn í ới gọi nhau tập hợp từ sớm. Đứa chuẩn bị nồi niêu, đứa khiêng hẳn két bia Sài Gòn đỏ đặt chắn ngay lối vào. Mình cũng tham gia nhưng lại háo hức hơn khi trốn tụi bạn, đạp xe tới nhà một cô gái. Hôm ấy cùng cô gái hòa vào dòng người đổ về khu quận nhất, gửi xe và nắm tay nhau chen giữa dòng người. Miệng hô vang cùng tất cả mọi người xung quanh “Chúc Mừng Giáng Sinh” đồng thời tay thi nhau tung từng nắm giấy nhiều màu sắc lên trời để tạo thành các hạt lóng lánh bay khắp nơi như tuyết đang rơi. Một tay ném giấy, một tay nắm chặt tay cô gái để khỏi lạc mất giữa biển người. Cái cảm giác ấy thật vui, thật trong sáng và vô tư.

Read more

Dự án Mai Vàng

Tên dự án: BUÔN MAI

Giai đoạn 1

  • Hình thành ý tưởng
  • Tìm kiếm cộng tác
  • Gặp gỡ và nói chuyện
  • Thống nhất ý tưởng : CHUYỂN MAI RA THỦ ĐÔ

Giai đoạn 2

  • Xác định số lượng
  • Tìm kiếm vị trí, địa điểm trưng bày
  • Xác định nguốn cung cấp
  • Tính toán chi phí
  • Lập kế hoạch chi tiết
  • Lập webside giới thiệu
  • Thu thập khách hàng dựa trên mối quan hệ có sẵn

Giai đoạn 3

  • Xoay vốn
  • Đặt MAI
  • Thuê xe chuyễn ra điểm tập kết
  • Thuê nhân lực
  • Giới thiệu Mai thông qua webside và điện thoại
  • Thực hiện bán càng nhiều, càng nhanh, càng tốt
  • Thu tiền và kiểm soát chi phí

Giai đoạn 4

  • Thực hiện giải quyết hoàn tất các chi phí phát sinh
  • Tổng kết thu hồi vốn
  • Ăn chia lợi nhuận

Google top ten rising keyword

Sáng nay đọc được thông tin các trang web tìm kiếm nổi tiếng thống kê những cụm từ tìm kiếm phổ biến nhất 2009.(*) Đặc biệt trong top 10 của Google có cụm từ đặc chất Việt Nam :dantri.com.vn

googlekeyword

Vnexpress.net đầu buổi sáng còn đưa đầy đủ top 10, sau đó dường như “ganh tỵ” với đối thủ hay sao nên tháo bỏ, và chỉ đưa danh sách top 5. Cũng hơi thất vọng với vnexpress.net

Một số forum bàn tán rôm rả cho rằng cụm từ dantri.com.vn leo lên được vị trí thứ 9 trong top 10 của Google này thì hơi bị lạ. Nhưng tớ lại thấy dường như là đúng như vây. Theo tớ nhận thấy, đại đa số dân văn phòng – đối tượng sủ dụng internet để đọc báo nhiều nhất – thường đọc dantri.com.vn. Xong không phải là họ không biết đường dẫn vào trang web để đến nỗi phải tìm trong Google. Nguyên nhân theo tớ là do:

dantri

Đơn giản chỉ vì lười, thông thường dân văn phòng sử dụng Google làm trang mặc định, nên khi mở IE, Firefox, hay các trình duyệt web, trang google mặc định được mở. Để đọc báo, họ chỉ cần đánh chữ dantri.com và tình năng tự động đề xuất kết quả của google sẽ tức khắc đưa ra lựa chọn dantri.com.vn. Khi đó chỉ cần Enter và click vào kết quả là có thể vào ngay được trang đọc tin rồi.

Như thế cụm từ dantri.com.vn cứ được lặp đi lặp lại nhằm mục đích để mở trang dantri.com.vn như một shortcut chứ không phải nhằm mục đích tìm kiếm.

Mặc dù vậy tớ cũng cảm thấy vui vui khi Việt Nam cũng lọt vào top một trang web lớn của thế giới như thế…

*Nguồn: Google Zeitgeist

Olympia – Trường quay S9

Một vài hình ảnh cuộc thi tuần Olympia

IMG_0977Cổng Đài truyền hình

IMG_0980Mấy cô bé đi cổ vũ bạn

IMG_0986

Bốn thí sinh từ trái qua: Hạnh-Trung-Trang-Huệ

Bé Huệ thi rung qua nên trả lời không được gì.

Cô bé Trang rất tự tin nên giành chiến thắng với điểm số rất cao 245

IMG_0996 Trường quay S9

ời

Ảnh kỷ niệm

Vungtau

Lâu lắm rồi mới lục lại mới thấy tấm hình cũ. Cũng không nhớ là hình này chụp hồi nào nữa, chỉ nhớ cả bọn đi Vũng Tàu, nhậu lai rai rồi tắm biển. Nhìn mặt đứa nào cũng ngu ngu, khờ khờ…thương thế không biết…

…chia tay trong quán cà phê

chia-tay-di-em

Đôi lúc nhận ra rằng trong lòng mình lúc nào cũng nhớ về một kỷ niệm rồi dần làm cho trái tim trở nên khô cứng hơn. Hôm nay nghe một câu chuyện trên blog radio, chợt nhận ra đâu đó trong câu chuyện có những chi tiết làm những tình cảm trong mình trỗi dậy…nói ra, viết ra để đè nó xuống rồi còn tiếp tục sống với hiện tại và tương lai chứ…

<Mang headphone và bấm vào đây để nghe câu chuyện.>

Mà thôi, chẳng viết ra nữa, nghe lại câu chuyện một lần nữa rồi đi ngủ. Cuộc tình cuối cùng, cuộc tình thứ 42 đang đợi mình phía trước…

Trang chủ

Sau một hồi ngâm cứu tớ đã hoàn thành cải cách xong trang chủ, kịp thời chào mừng Giáng Sinh. Rất vui được bạn ghé thăm. Ngồi chơi để tớ giết khách đãi gà nhé…ủa ủa, quên, giết gà đãi khách…:)

lycaremweb

…???

Đã cài đặt điện thoại một tuần 2 lần rung lên nhắc nhở gọi điện về nhà cho Bố Mẹ mà nhiều khi cứ đổ lỗi cho công việc nhiều, bạn bè nhiều rồi cũng bỏ qua. Mấy hôm trước Bố gọi điện thông báo sắp về quê ăn cưới con bác cả, rằng Bố sẽ đi xe ra mất khoảng 2 đêm một ngày. Mình cứ hời hợt hỏi sao Bố không đi máy bay cho nhanh. Bố trả lời đi xe cho rẻ, mất khoảng 350 ngàn thôi. Mình cũng bất ngờ sao rẻ thế, đi từ nam ra bắc cơ mà. Rồi Bố khoe mới mua lại cái điện thoại Nokia trắng đen của người ta 300 ngàn, để lấy cái liên lạc khi về quê, rồi vui vẽ bảo cũng có tài khoảng khuyến mãi 200 ngàn tha hồ gọi. Rồi mình quên ngay đi, chẳng để ý nữa. Hôm nay, Bố gọi báo tối mai sẽ lên xe, mình cũng dạ dạ bảo bố ra rồi con đón.
Bé Nguyệt gọi, báo Bố sẽ ra, nói Mẹ xuống thành phố chăm cháu không để tiền ở nhà, Bố nói để dành được 2tr để đi thôi, sợ không đủ. Mình chợt nhận ra mình quá vô tâm.
Từ khi đi làm đến giờ chưa một lần gửi tiền về nhà. Mình cứ vô tư nghĩ rằng ở nhà không bị ảnh hưởng vấn đề tài chính. Mình không nghĩ ở nhà Bố Mẹ dành dụm từng đồng. Nhà có 2 sào đất, có tất cả chắc chừng 200 cây cà phê, đợt trước bán bớt gần nửa vườn ngoài thành ra bây giờ chắc cũng chỉ còn khoảng 170 cây. Mỗi năm tết về hỏi mẹ năm nay “được bao nhiêu cà phê hà Mẹ?” đợt trúng mùa Bố Mẹ cười tươi “năm nay trúng mùa, hai vườn được gần 6 tạ!” Cả nhà cùng cười vui vẽ. Bây giờ nghĩ kỹ ra 6 tạ Bố Mẹ làm một năm tính ra bao nhiêu tiền? Hiện tại cà phê nhân (đã phơi khô xay lấy hạt) trung bình 25000đ/kg, nhân lên 600kg ra 15tr. Một năm làm ra 15tr từ 2 mảnh vườn ấy, chưa kể tiền phân tro, công cán, trung bình 1.250.000đ/tháng…
Trước mình cứ phản đối “Bố mở quán cà phê làm gì?” “ủa, Mẹ còn bán cả bánh mì nữa hả?” Mình chỉ nhận được câu trả lời “Bố bán cafe cho vui mà, có đồng đồng vô-Bố cười” “Mẹ chỉ bán có tí buổi sáng thôi mà-mẹ cười”.
Cũng đã đôi lần nhiều người nhắc mình tiết kiệm tiền bạc, ở quê lần một đồng chẳng ra. Mình có đúng không? Cuộc sống hiện tại của mình thế nào? Điện thoại mình mua cái đắt thật đắt, xài một thời gian chán chán lại mua thêm cái nữa “cho nó thay đổi”. Cước điện thoại tháng nào cũng 6-8 trăm chưa kể các thẻ nạp nếu các mạng trả trước khuyến mãi, các thẻ nạp cho “gái”… Buồn buồn thì kết nối internet qua điện thoại để trả thêm tiền internet cả triệu. Mỗi kì cuối tuần lại kéo năm kéo ba đi billard, uống bia, massage, chơi bời… tiền cứ vung ra. Mà cái chằng hiểu sao lúc ấy cảm thấy mình chi tiền ra thỏa mãn lắm nên cứ lăm lăm “để tao trả” Rồi cái cảm giác làm ra tiền nên chi thì phải chi nhiều.
Buồn buồn thì lên mạng tìm vé máy bay giá rẻ bay vào Sài Gòn chơi, mặc dù giá rẻ nhưng nó cũng đâu dưới tiền triệu, rồi đi chơi cũng phải cho ra ăn chơi…
Rồi cũng tập tành tennis, xe cộ, sàn nhảy, gái gú…
Con người của mình làm sao ấy, có những cái nên làm mình lại cứ không làm được. Bố Mẹ cứ thương mình bảo đừng lo gì cả thì mình cứ nghe lời thật, cứ lo lây thân, không nghĩ Bố Mẹ, người thân thế nào. Ở nhà nhiều chuyện xảy ra chỉ đến khi có người nói, bé Nguyệt nói mình mới là người biết cuối cùng…ôi, mình tệ quá đi…
Bây giờ cố gắng thay đổi được không, hả Tuấn???!

Return top
 
+(reset)-
CO.CC:Free Domain