Ảnh kỷ niệm

Vungtau

Lâu lắm rồi mới lục lại mới thấy tấm hình cũ. Cũng không nhớ là hình này chụp hồi nào nữa, chỉ nhớ cả bọn đi Vũng Tàu, nhậu lai rai rồi tắm biển. Nhìn mặt đứa nào cũng ngu ngu, khờ khờ…thương thế không biết…

…chia tay trong quán cà phê

chia-tay-di-em

Đôi lúc nhận ra rằng trong lòng mình lúc nào cũng nhớ về một kỷ niệm rồi dần làm cho trái tim trở nên khô cứng hơn. Hôm nay nghe một câu chuyện trên blog radio, chợt nhận ra đâu đó trong câu chuyện có những chi tiết làm những tình cảm trong mình trỗi dậy…nói ra, viết ra để đè nó xuống rồi còn tiếp tục sống với hiện tại và tương lai chứ…

<Mang headphone và bấm vào đây để nghe câu chuyện.>

Mà thôi, chẳng viết ra nữa, nghe lại câu chuyện một lần nữa rồi đi ngủ. Cuộc tình cuối cùng, cuộc tình thứ 42 đang đợi mình phía trước…

Trang chủ

Sau một hồi ngâm cứu tớ đã hoàn thành cải cách xong trang chủ, kịp thời chào mừng Giáng Sinh. Rất vui được bạn ghé thăm. Ngồi chơi để tớ giết khách đãi gà nhé…ủa ủa, quên, giết gà đãi khách…:)

lycaremweb

…???

Đã cài đặt điện thoại một tuần 2 lần rung lên nhắc nhở gọi điện về nhà cho Bố Mẹ mà nhiều khi cứ đổ lỗi cho công việc nhiều, bạn bè nhiều rồi cũng bỏ qua. Mấy hôm trước Bố gọi điện thông báo sắp về quê ăn cưới con bác cả, rằng Bố sẽ đi xe ra mất khoảng 2 đêm một ngày. Mình cứ hời hợt hỏi sao Bố không đi máy bay cho nhanh. Bố trả lời đi xe cho rẻ, mất khoảng 350 ngàn thôi. Mình cũng bất ngờ sao rẻ thế, đi từ nam ra bắc cơ mà. Rồi Bố khoe mới mua lại cái điện thoại Nokia trắng đen của người ta 300 ngàn, để lấy cái liên lạc khi về quê, rồi vui vẽ bảo cũng có tài khoảng khuyến mãi 200 ngàn tha hồ gọi. Rồi mình quên ngay đi, chẳng để ý nữa. Hôm nay, Bố gọi báo tối mai sẽ lên xe, mình cũng dạ dạ bảo bố ra rồi con đón.
Bé Nguyệt gọi, báo Bố sẽ ra, nói Mẹ xuống thành phố chăm cháu không để tiền ở nhà, Bố nói để dành được 2tr để đi thôi, sợ không đủ. Mình chợt nhận ra mình quá vô tâm.
Từ khi đi làm đến giờ chưa một lần gửi tiền về nhà. Mình cứ vô tư nghĩ rằng ở nhà không bị ảnh hưởng vấn đề tài chính. Mình không nghĩ ở nhà Bố Mẹ dành dụm từng đồng. Nhà có 2 sào đất, có tất cả chắc chừng 200 cây cà phê, đợt trước bán bớt gần nửa vườn ngoài thành ra bây giờ chắc cũng chỉ còn khoảng 170 cây. Mỗi năm tết về hỏi mẹ năm nay “được bao nhiêu cà phê hà Mẹ?” đợt trúng mùa Bố Mẹ cười tươi “năm nay trúng mùa, hai vườn được gần 6 tạ!” Cả nhà cùng cười vui vẽ. Bây giờ nghĩ kỹ ra 6 tạ Bố Mẹ làm một năm tính ra bao nhiêu tiền? Hiện tại cà phê nhân (đã phơi khô xay lấy hạt) trung bình 25000đ/kg, nhân lên 600kg ra 15tr. Một năm làm ra 15tr từ 2 mảnh vườn ấy, chưa kể tiền phân tro, công cán, trung bình 1.250.000đ/tháng…
Trước mình cứ phản đối “Bố mở quán cà phê làm gì?” “ủa, Mẹ còn bán cả bánh mì nữa hả?” Mình chỉ nhận được câu trả lời “Bố bán cafe cho vui mà, có đồng đồng vô-Bố cười” “Mẹ chỉ bán có tí buổi sáng thôi mà-mẹ cười”.
Cũng đã đôi lần nhiều người nhắc mình tiết kiệm tiền bạc, ở quê lần một đồng chẳng ra. Mình có đúng không? Cuộc sống hiện tại của mình thế nào? Điện thoại mình mua cái đắt thật đắt, xài một thời gian chán chán lại mua thêm cái nữa “cho nó thay đổi”. Cước điện thoại tháng nào cũng 6-8 trăm chưa kể các thẻ nạp nếu các mạng trả trước khuyến mãi, các thẻ nạp cho “gái”… Buồn buồn thì kết nối internet qua điện thoại để trả thêm tiền internet cả triệu. Mỗi kì cuối tuần lại kéo năm kéo ba đi billard, uống bia, massage, chơi bời… tiền cứ vung ra. Mà cái chằng hiểu sao lúc ấy cảm thấy mình chi tiền ra thỏa mãn lắm nên cứ lăm lăm “để tao trả” Rồi cái cảm giác làm ra tiền nên chi thì phải chi nhiều.
Buồn buồn thì lên mạng tìm vé máy bay giá rẻ bay vào Sài Gòn chơi, mặc dù giá rẻ nhưng nó cũng đâu dưới tiền triệu, rồi đi chơi cũng phải cho ra ăn chơi…
Rồi cũng tập tành tennis, xe cộ, sàn nhảy, gái gú…
Con người của mình làm sao ấy, có những cái nên làm mình lại cứ không làm được. Bố Mẹ cứ thương mình bảo đừng lo gì cả thì mình cứ nghe lời thật, cứ lo lây thân, không nghĩ Bố Mẹ, người thân thế nào. Ở nhà nhiều chuyện xảy ra chỉ đến khi có người nói, bé Nguyệt nói mình mới là người biết cuối cùng…ôi, mình tệ quá đi…
Bây giờ cố gắng thay đổi được không, hả Tuấn???!

Mệnh vô chính diệu

Hôm trước đi Thái Bình, sếp hỏi ngày tháng năm sinh, rồi sinh lúc mấy giờ. Đến chiều tớ biết được kết quả của việc cung cấp thông tin trên như sau:

-         Họ tên: Nguyễn Anh Tuấn

-         Sinh 5h sáng ngày 17/3/1982 (DL) ; 22/2/1982 (AL)

Theo khoa Tử vi, người có lá số này được gọi là “Cung mệnh vô chính diệu”, nghĩa là không có sao chính chiếu, nên người có lá số này được sinh trong dòng họ đời trước không bố thì ông nội có hai vợ và dòng họ đời bố đẻ nhiều người phải lưu lạc, li tán mỗi người một phương, ba đời nay thường là con thứ lên thay quyền trưởng (ví dụ: Trên là bác gái xong mới đến con trai làm trưởng hoặc trên là bác cả nhưng đã mất hoạc đi xaà con trai thứ lên làm trưởng).

Người có lá số này cũng có số đứng trưởng, là người có học hành tử tế, là con trai mà tươi tắn, tướng mạo sang trọng nhưng hay mắc bệnh về họng và tiêu hóa kém.

Người này theo số mệnh thì dù sinh ra ở đâu nhưng đến khi lớn lên cũng phải lìa bỏ nơi sinh đi nơi khác.

Người này phải muộn vợ, sớm thì 29,30, muộn thì 32 mới lấy vợ. Số 1 đời vợ. Người có lá số này rất hiền lành, cả đời nhân đức, nhưng sau này sẽ lấy 1 người vợ ghê gớm, lấn lướt, tranh đoạt quyền chồng. Người này phải sợ vợ. Nhưng khi sinh con ra thì con cái luôn có ông bà nội hoặc ngoại chăm lo cho cẩn thận lâu dài, nên nhàn thân, không phải chăm nuôi con.

Có khả năng trong 3 năm 2009,2010,2011 sẽ diễn ra 2 việc:

  1. Ở trong gia đình liên quan đến nhà đất.
  2. Công danh có sự thăng tiến, chuyển đổi.

Nhưng người này vì được gọi là “Mệnh vô chính diệu” nên đường công danh cả cuộc đời phải nấp bóng người khác, không có số cầm cờ ( số làm quân sư), phải nấp bóng người khác mới thành công. Cũng do số mệnh, từ khi còn trẻ đường công danh lận đận, không được ưng ý đến hết 33 tuổi. Trong công việc dù không thích, không muốn cũng phải làm, lâu thăng tiến. Phải đến năm 35 hoặc 37 tuổi mới được sạng vận mới à mọi chuyện tốt đẹp.

Cả cuộc đời người này được về hậu vận. Từ tuổi 43 kéo dài đến 55 là đẹp nhất.

Là con trai đứng trưởng nhưng không được ở nhà đất của 2 bên gia đình, mà phải tự tạo dựng. Từ năm 42 – 47 tuổi mới được toại nguyện về nhà đất nhưng rất bình thường.

Cuộc sống sau này của người này ổn định, kinh tế TB, tuổi thọ TB (từ 69-71 tuổi).

Về con cái: nếu để đẻ và nuôi sẽ có 3-4 đứa.

Có số xuất ngoại.

Nhấn mạnh: người này rất sợ vợ.

Số đẹp

10100 ngay

Thành Phố Hoa Phượng Đỏ – một chuyến đi

Thú vị
6h30 lên đường tiến về đất Cảng – thành phố hoa phượng đỏ. Dừng lại Gia Lâm kiếm chút gì bỏ bụng rồi tiến thẳng ra Hải Phòng.
Đến nơi mới hơn 9h. Mục đích chuyến này đi là sửa máy. Tớ vào kiểm tra máy khoảng 30p xong ra kết luận hư valve, yêu cầu đi mua. Rồi trong khi chờ đợi thì đi kiếm quán nào đó uống cafe.
Lòng vòng quanh hồ Tam Bạc, tớ phát hiện ra quán Trung Nguyên cạnh nhà hát lớn. Có quảng trường nhà hát lớn phí trước tha hồ đậu xe. Ngồi uống cafe ngắm người dân đất Cảng trong buổi sáng mùa Thu kể cũng hay. Dân số Hải Phòng không đông lắm nên lượng người qua lại không nhiều. Cảm giác bình yên giống như mấy năm trước ở Hà Nội. (Bây giờ Hn quá ôn ào rồi).

IMG_0708
Xong cafe, nếu ai đó chưa tới Hải Phòng nhiều lần thì cũng sẽ giống như tớ, tìm một quán ăn tử tế thật khó. Chạy loanh quanh tìm mãi chẳng được. Anh Chỉnh lái xe bảo “có quán cơm gì đó gần đường Điện Biên Phủ”. Thế thì đi tới đó thôi. Đi một lúc chẳng biết mình đang ở đâu. Sực nhớ chiếc điện thoại có GPS. Bật lên tìm đường. Đi dọc đưởng chụp vài tấm hình phố xá

IMG_0709

IMG_0713
Tính bỏ cuộc rồi, quyết định gạp quán nào xào quán nấy. Ai ngờ sau khúc cua, tới ngay quán định tìm.
Vào trong thấy cũng được được, cảm giác lạ lạ vì cách bố trí phòng, phòng ốc bố trí so le, cửa vào nhỏ làm có cảm giác của mấy phòng …karaoke ôm…hihi
Bước vào trong thì các phòng khá sáng sủa, mỗi phòng khoãng 40m vuông, kê khoảng 8-9 bàn cho 4 người ăn. Khá sạch sẽ. Quán khá đông khách nên nhân viên hướng dẫn tớ ngồi vào bàn có 1 cô đang ăn gần xong. Không biết có đúng không khi cô này khá cởi mở. Cô vui vẽ bắt chuyện. Tớ biết được cô này đang dạy tiểu học, chồng bỏ đi từ hồi chiến tranh. Cô than thở “nếu ổng biết mà quay về thì giờ này đã có một gia đình tốt,cô vẫn chờ, 2 con trai đã lớn và thành đạt. Cô giới thiệu có món Sá Sùng, ở biển, rất ngon, khoảng 30k một đĩa. Tớ bảo anh Chỉnh tính ăn thử nhưng đã kêu cơm rồi, nên để dịp sau. Trò chuyện một lúc cô ăn xong, chào rồi đi. Có lẽ người dân Cảng cũng dễ gần.
Về mặt thức ăn thì khá ổn.Có điều nếu sau này bạn chọn thì có lẽ không nên chọn canh ổ khoa, làm không ngon.
Ăn một lúc tớ phát hiện ra 2 thứ. Thứ nhất, áo đồng phục nhân viên có hàng chữ Ngan Phục Vụ Chậm. Quán này là quán bán thị Ngan,bên cạnh có quán cơm Ngon. Hai quán chung chủ hay sao ấy. Khá lạ, nhưng cũng hay hay. Mặc dù tên như thế nhưng phục vụ khá nhanh, không phải đợi. Vào đây bạn có thể thưởng thức tiết canh Ngan. Thứ hai là hình như quán có mòn rượu ngâm Bàn tay gấu. Mà sao tớ nhìn rùi cứ tưởng tượng có khi nào là bàn tay…người bị xét đánh. (thì chẳng phải có chuyện người ta hay đào…lên để cắt bàn tay người bị xét đánh là gì…)…hè hè….
Ah quên, địa chỉ quán ấy là 19 Minh Khai. Có lẽ sau này nếu đến Hải Phòng thì quán này là lựa chọn số một nếu không có người bạn bản địa nào giới thiệu quán khác…
Ăn xong, bỏ xe ở quán đó luôn, cuốc bộ chéo qua bên kia đường uống ly Lipton đá. Cảm nhận đường phố Hải Phòng rất yên bình. Cuộc sông thật thoải mái. Công nhận Hải Phòng là thành phố hoa phượng. Hai bên đường rợp bóng phượng. Nhìn quanh toàn phượng là phượng. Quán có cô bé phục vụ khuôn mặt khá dễ thương. Tớ ngắm mãi, rồi chợt thấy cô bé cười, cái miệng rất duyên, cưới một cái tớ phát hiện cô bé…bi sún…hix, tiếc gì đâu

IMG_0710

IMG_0711

Hai bên đường toàn cây Phượng

Chiều đi dạo lòng vòng quanh khu Nguyễn Văn Linh tìm vài cái vật tư cho khách hàng xong quay về xường khách hàng xem tình hình mua đồ thay thế thế nào, ai dè chưa có. Chợt nảy ra ý tưởng đi gội đầu cho mát (lành mạnh thôi) nhưng tìm mãi chẳng thấy quán nào, thất thểu đi về…
Chiều tối bác giám đốc vui tính gọi điện rủ đi ăn cơm. Bác dẫn ra một quán đối diện hồ Tam Bạc. Hình như quán quen của bác í hay sao ấy, quán chẳng có ai, vào mỗi bàn tớ. Bảo tớ lựa chọn món, chẳng đói nên bác í đề nghị ăn gì đó uống lai rai…Rồi kêu món Sá Sùng. Thỏa lòng chưa, hồi trưa nghe nói mà chưa được ăn, giờ được nếm rồi nhé. Qua giới thiệu của bác giám đốc, tớ biết món này người ta thích lắm, thơm ngon hơn mực nướng. Nó là một lại giun cát, trong ruột toàn cát. Cắt đầu cắt đuôi lấy hết cát ra, rồi làm khô đi thì ra món sá sùng giòn hoặc dai dai này.(thích ăn giòn thì chiên giòn). Tớ chẳng biết thế nào, nghe lạ lạ nên ăn lấy ăn để, thấy dai dai, nhai cũng sướng.

73994546_28b17cc551

Sá sùng chiên giòn (hình này mượn trên internet vì lúc đó đi ăn không cầm theo máy chụp hình)

Tiếp theo là món Tu Hài. Chẳng biết nó nòi giống ra sao nhưng nhìn cũng giống giống …con Tu Hài.. Ăn gần giống con mực tươi, khá ngon.
Đây, món cuối trước khi cơm canh cá cà ra. Ừh, sẽ có món toàn chữ cờ để kết thúc bữa chiêu đãi. Bác giám đốc gọi thân mật bác chủ quán. “người đẹp ơi, cho 3 con cá Bớp còn tơ, chưa có chồng”, “mà sao ở đây không có mấy con c-v nhỉ” …không khí rất vui sau khi bia đã ngấm ngấm. Thế rồi mỗi người một con cá Bớp chưa chồng. Cá Bớp là một lại da trơn, sống ở nước lợ, thường là ở vùng cửa biển. Hôm nay tớ thưởng thức món cá bớp nấu lá lốt. Ăn cũng ngon ngon. Bởi thế ăn ngấu ăn nghiến
Cái quán thế, những món thế mà đắt ra trò. Hay được dịp chém người quen? Bác giám đốc rút ra 800k, bác chủ trả lại 40k. Có lẽ cá bớp còn …trinh nên nó mắc.
Ác mộng
Ăn xong thì cũng 8g30 hơn. Tớ bảo tớ ghé vào xem qua cái máy đã. Dù sao cũng đi để làm việc mà. Thế là tớ về lấy xe, đánh qua xưởng máy xem sao. Vào xem được chừng 10p, tự nhiên tớ thấy như bị trúng gió. Ho, khạc ra đờm. Rồi, thế là xong, tớ biết tớ bị ngộ độc rồi. Chẳng kịp làm gì nữa, bảo anh Chỉnh về gấp. Càng lúc tình trạng càng tồi tệ. Bụng sôi lên, nghẹt mũi không thở được. Ra khỏi công ty khách hàng tớ nhảy xuống xe móc óc hết ra. Chắc chắn 1 trong 3 món ăn hồi tối gây tình trạng này. Nhớ hồi trước, lần đâu tiên tớ ăn tôm chiên, sau đó tớ phải năm 2 ngày trong nhà vì toàn thân nổi mề đay. Sợ tới già. Hôm nay ăn toàn món lạ, lại là món biển…hic. Cách hay nhất để chữa đi ứng là lấy hết thứ gây dị ứng ra. Uống thật nhiều nước để hi vọng thận của bạn sẽ lọc hết số chất gây dị ứng đã vào máu càng nhanh càng tốt. Dó là một số kinh nghiệm tớ tự rút ra sau bao nhiêu năm sống cung với “lũ”.
Toàn thân đổ mồ hôi. Mũi nghẹt bít hết cả 2 lỗ mũi. Tớ cứ phải khò khè thở bằng miệng. Mặt mày bắt đầu sưng húp lên. Có lúc tớ tưởng như không mở được mắt. Hôm nay không bị trên người mà chỉ bị trên mặt. Mắt nhức không chịu được. Năm thở mà tưởng tượng ngày mai mình…chết ra sao… eo ơi, có kẻ sẽ tiếc 500đ mua bó nhang…:)
Thôi nhé, từ nay đến già đừng mong rủ tớ ăn gì ở biển nữa nhé. Tớ ở trên núi nên tớ chỉ ăn những con sống trên đất và trên cây thôi…hixhix.. Quả là ác mộng :(

(vì đi không chủ định ăn chơi nên tớ chụp chỉ vài tấm hình bằng đt)

Lần đầu đầu biết đến 3G

Hôm nay vào quán billard, 2 ông bạn say sưa thi đấu, tớ bèn ra ngoài tìm mua cái sim vina. Hôm rồi vina chẳng bảo rằng “tao đang cung cấp 3G” là gì?

Sau một vài tin nhắn đăng kí, kết quả thật mĩ mãn:3g Lướt web nhanh cở wifi, hay mạng wire. Công nhận thích thật. Tớ đăng kí gói 1 ngày 12000đ, cũng được, không mắc lắm, nếu không xài thì nhắn tin OFF nó đi. Chợt nhớ, tớ bèn vào speedtest để kiểm tra tốc độ 3G xem sao, thử 2 lần

Lần 1 nó cho kết quả cũng không đến nỗi nào:

truoc

Lần 2 thì hởi ơi:

sau

Không biết nên tin speedtest và chê 3G hay không?! Tuy nhiên xài 3G thích hơn hẳn GPRS. Chất lượng tốt hơn và giá tiền same same là okey rồi.

(àh, cũng có cái là kết nối 3G, chiếc đt mình nóng hổi, vừa thổi vừa online. Lúc mới đầu kết nối, pin 16%, sau 15′ còn 5%…hix)

Return home