Không nghe nhạc trẻ từ lâu vì thấy lời hát thường như người ta cải nhau trên sân khâu hay cái kiểu “nếu không yêu anh thì hãy yêu một người, là đàn ông như anh thế thôi…” ôi trời ơi, lời ca nghe xong mà choáng váng, có lẽ cũng vì thế nên mình nhớ được câu đó.

Một hôm, thật bất ngờ em nói em thích bài Pha Lê Tím vì những lời hát ngọt ngào, mình ậm ờ, nhưng cũng tìm hiểu xem lời ca thể nào vì em bảo: ” hôm nào anh hát thử em nghe ha?” Hóa ra ca từ cũng rất hay, mặc dủ lời bài hát hình như chẳng ăn nhập gì với cấu trúc ngữ pháp, nhưng có lẽ nó là tiếng nói của tình cảm, không đẩu không cuối, chỉ tự nhiên bộc phát thể hiện ra.

PHA LÊ TÍM

***

Một ngày nào tình cờ em thấy cô đơn
Một ngày nào tình cờ em nhớ đến anh
Tìm nụ cười nhẹ nhàng lau khô mắt buồn
Rồi chầm chậm nhìn vào không gian
Nhìn vào bầu trời người sẽ thấy

***

Nắng chứa những nụ hôn nồng nàn ấm thêm đôi môi mềm
Gió giấu những cánh tay êm đềm dịu dàng anh ôm lấy
Hãy hỏi những vì sao trên trời ánh mắt anh đâu rồi
Nụ cười anh, Người nơi khuyết vầng trăng

***

Những khúc hát ngày ta hẹn hò có trong cơn mưa chiều
Những nỗi nhớ đến hẹn đong đầy bình hoa pha lê tím
Những tiếng sóng ngày đêm xô bờ giống như anh thì thầm
Lời yêu thương thường hay nói cùng em

***

Nghe Bài Pha Lê Tím

Đã lâu lắm rồi mình mới có lại cảm giác vui vui thế này, tối qua để chế độ Repeat rồi nghe mỗi bài này tới khi ngủ lúc nào không biết…