Mình trở thành người như thế nào rồi?
Hôm nay có bé trợ lý nói với mình: “anh họp thì không nên căng thẳng với mọi người quá” mình cũng suy nghĩ. Hình như mình đã trở thành con người khác rồi hay sao ấy. Dần dần trong mắt mọi người mình là kẽ nóng tính, suy nghĩ hời hợt, ai cũng ghét.
Có người nghĩ mình tìm cách này cách nọ để “chơi” đồng nghiệp để tiển nó đi rồi mình chiếm lấy vị trí ấy, lại nghĩ mình gây scandal để tiễn thêm sếp nào đó đi để mình lên chức…
Có lẽ mấy đứa kinh doanh ở công ty ghét mình lắm, nó hỏi mình chẳng thèm trả lời. Mà mình cũng xấu tính rồi tụi nó có hỏi han nói chuyện mình cũng khinh người chẳng thèm tiếp, chỉ nhếch mép cười một cái. Có thằng hỏi mình, mình chẳng thèm nhìn, lại còn nhăn mặt nói “đừng hỏi”
Công việc quản lý khó lắm sao, mình họp mà dường như mình cảm thấy lời nói mình không thuyết phục thành ra mình nói luyên thuyên chuyện này qua chuyện kia. Hết chuyện mình lôi những thứ như khen người này chê người kia rồi thành ra gây tình cảm anh em tụi nó không thoải mái…nói ra xong rồi mới thấy đáng lẽ mình không nên nói thế
Mình biết chắc cũng có đứa nghĩ mình làm được gì, hơi tí thì quát nạt…ỉ đi trước có kinh nghiệm trước rồi hống hách…mình là con người như thế rồi..
Chị Hương làm sao mà đi uống cafe hay đi nhậu mình vẫn nhớ tới để rủ đi, vẫn kính trọng như người thầy… còn bây giờ tụi nhỏ nó sợ mình không dám nói chuyện, gặp cũng chẳng thèm chào, mình thất bại thế sao?
Biết là chịu nhiều áp lực, làm lương có bằng người đi trước đâu mà bao nhiêu thứ, từ áp lực khách hàng gọi, từ công việc sắp xếp, tới áp lực sếp ở đây, sếp ở trong Sài Gòn, rồi tụi kinh doanh ép tiến độ, ép bảo trì… nhiều lúc nghĩ mình làm gì phải khổ thế, vừa mệt thân, vừa bị người ta ghét mà kiếm được bao nhiêu
Đúng thật mình chẳng nghĩ tới cảm giác người khác, mình chỉ nghĩ cho mình rồi tự kéo mình vào rắc rối