For yesterday
- July 18th, 2011
- Write comment
I still remember the day I left you!
Posts Tagged ‘Cảm Nhận’

127 h – đếm từng giây
Dạo này mỗi khi xem phim gì liên quan đến những tình thế bi thảm mà nhân vật phải trải qua, tớ hay liên tưởng liệu mình trong tình cảnh đó, liệu mình có vượt qua được không.
Tớ sẽ khởi động lại, một khởi đầu mới! Chắc chắn thế!
Năm 2010 là năm của ăn chơi, năm của sa đọa. Là năm của thất bại.

Một năm thất bại
Tổng kết một vài con số
Về thất bại trì trệ và những thứ liên quan
Vậy là mình có một năm THẤT BẠI!!!

After shock – 23 giây – 32 năm.
Nội dung:
Trận động đất 7,8 độ richter trong 23 giây tại thành phố Đường Sơn (TQ) năm 1976 đã gây ra sự mất mát to lớn với hơn 240.000 người chết và sự ly tan của nhiều gia đình. Câu chuyện kể về sự nghiệt ngã của người mẹ Yuan Ni phải quyết định chọn cứu một trong 2 đứa con sinh đôi đang kẹt dưới những tảng betong lớn. Fang Deng – người chị nghe được quyết định của mẹ rằng sẽ cứu người em trai Fang Da nên đã giữ nỗi đau bị mẹ mình chối bỏ trong suốt 32 năm.
Năm 2008, một trận động đất nữa xãy ra ở Tứ Xuyên, người chị cảm nhận được nỗi đau của sự mất mát nên quay về giúp đỡ những người gặp nạn. Tận mắt chứng kiến những nỗi đau, cô dần dần hiểu nổi đau của mẹ cô ngày xưa.

Tối qua hứng thú lôi máy ra xem phim
Nội dung:
Chuyện kể về 3 người bạn Dan, Parker và Lynch đi trượt tuyết. Khu resort này chỉ mở vào 2 ngày cuối tuần. Cả ba ban đầu tìm cách đánh lừa nhân viên điều khiển cable treo để đi lên với giá rẽ nhất. Rồi họ cũng thành công với nửa giá so với người khác nhờ vào công của Parker.
Cả 3 tham gia vui vẽ đến cuối ngày. Lynch gặp một cô gái và nói chuyện một lúc làm cho cả 3 bị chậm chuyến cuối cùng của cable xuống núi. Gặp lại anh điều khiển cable, cả ba phải ra sức năn nỉ. Và họ cũng được anh ta cho lên cable. Họ là những người cuối cùng, và anh chàng điều khiển cable lại là người duy nhất biết họ vẫn còn đang trên đường xuống. Sự việc bắt đầu tồi tệ khi anh ta được sếp gọi và giao lại việc trực cable cho người thông báo rằng sếp gọi. Anh cũng kịp nhắc rằng còn 3 người đang trên đường xuống. Do mất thời gian năn nỉ nên họ đi sau người cuối cùng đi trước rất xa. Khi bên đầu dưới thông tin lên rằng người cuối cùng đã xuống tới nơi thì anh chàng mới này vô tư ngắt cầu dao mà không biết rằng vẫn còn 3 người đang lơ lửng trên cable.
1. Hôm kia, đang làm thì có cuộc điện thoại. Nghe ra thì biết đó là từ trung tâm sửa chữa xe Thái Lan mà bửa trước mình sửa xe. Thấy nó làm ăn cũng được. Sau 1 tuần nó cũng gọi điện lại để chăm sóc khách hàng. Thì đấy, thời bây giờ cạnh tranh khốc liệc là thế, không hơn người khác thì sao lên được… càng nghĩ càng chán cho cái công ty tờ a tờ, lại càng chán cho cái tương lai chưa có hướng đi của mình….hic
2. Mấy bửa nay đi làm nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt về khối lượng và số lượng …gèn trong mắt mình. Tiên sư mấy chiếc xe tải. Hồi hội nghị asean xe tải bị cấm, rồi rửa đường rửa xá thấy đi đường nó sạch sẽ mát mẻ gì đâu ấy. Tự hỏi không biết mấy ông cán bộ quản lý cái kiểu gì mà không đưa ra các giải pháp ngăn chặn tình trạng bụi mù mịt đường xá HN vậy kìa. Tớ nhớ lần đầu đi xuống Sài Gòn, xe khách dừng lại khi gần vào TP và thông báo: “quý khách chờ ít phút rửa xe trước khi vào tp” . Đấy, hồi trước đã có lúc văn minh thế mà bây giờ bỏ hết. Tớ nghĩ, nguyên nhân gây bụi rất ít:
Chỉ có vậy thôi, bây giờ mấy ổng chỉ cần ra các sắc lệnh gì gì đó đại để là: khi xe ra khỏi công trình thì phải rửa xe. Xe chở vật liệu thì phải kín, không được để rơi rớt, xe vào tp thì phải “tắm” sạch sẽ…không thực hiện thì phạt thật nặng…thế là từ từ sẽ sạch thôi, chi phí lại không lớn…có gì đâu.
8
3. Dạo qua vài forum, thấy anh em bàn luận mấy cái dzụ đóng phim Dã Sử (Lý Công Uẩn – Đường tới Thăng Long). Có ý kiến cũng thấy đúng, đại ý là tại cái quái gì đóng phim về Việt Nam, về 4000 năm Thăng Long oanh liệt mà đi qua…Tung Của (Trung Quốc) đóng. Mình chưa có phim trường thì hi sinh một vài năm đừng đóng gì cả, để cái tiền ngân sách ấy xây dựng một phim trường hoàng tá tràng (hoành tráng) rồi sau đóng phim tiếp. Tiên sư, cứ nhắc đến Tung Của là mình không ưa…nhiều lúc ở HN gần TQ, muốn đi du lịch nhưng không ưa lại thôi… ?:( (công bằng mà nói thì tớ cũng chẳng ác cảm với người TQ, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không thích thích…)
4. …

Từ dịp đi Hạ Long, mình nghe được mấy bài của Lê Cát Trọng Lý, thấy cô bé này hát cũng lạ lạ nên nghe… Giọng thanh thanh, nhịp điệu nhẹ nhàng… Có lúc nhận thấy cuộc sống bây giờ hối hả quá, bài hát nào cũng nhịp điệu rộn ràng, tự nhiên xuất hiện vài bài nhẹ nhàng làm mình nhớ và mơ cuộc sống ngày xưa…
Read more