<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title> &#187; Cảm Nhận</title>
	<atom:link href="http://blog.lycarem.com/tag/c%e1%ba%a3m-nh%e1%ba%adn/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://blog.lycarem.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Tue, 31 Jan 2012 09:31:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>For yesterday</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/for-yesterday/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/for-yesterday/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 18 Jul 2011 10:01:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Chia tay]]></category>
		<category><![CDATA[Kỷ Niệm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=980</guid>
		<description><![CDATA[I still remember the day I left you!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><em><span style="color: #0000ff;">I still remember the day I left you!</span></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/for-yesterday/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>127 hours &#8211; đếm từng giây</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/127-hours/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/127-hours/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Jan 2011 05:59:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phim Ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[2011]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Photo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=795</guid>
		<description><![CDATA[127 h &#8211; đếm từng giây Dạo này mỗi khi xem phim gì liên quan đến những tình thế bi thảm mà nhân vật phải trải qua, tớ hay liên tưởng liệu mình trong tình cảnh đó, liệu mình có vượt qua được không. Nội dung 127 giờ là câu chuyện kể về một anh ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-796" title="127" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2011/01/127.jpg" alt="127" width="499" height="299" /></center></p>
<p style="text-align: center;">127 h &#8211; đếm từng giây</p>
<p>Dạo này mỗi khi xem phim gì liên quan đến những tình thế bi thảm mà nhân vật phải trải qua, tớ hay liên tưởng liệu mình trong tình cảnh đó, liệu mình có vượt qua được không.</p>
<p><span id="more-795"></span><strong>Nội dung</strong></p>
<p>127 giờ là câu chuyện kể về một anh chàng vui tính Ralston (James Franco thủ vai), ưa khám phá. Một mình anh quyết tâm chinh phục khe núi nổi tiếng <a href="http://www.summitpost.org/bluejohn-canyon/301176" target="_blank">Blue John Canyon</a> một mình. Trên đường độc hành, anh gặp 2 cô gái và họ đã chung một đoạn đường. Họ đã có những đoạn đường vui vẽ. Sau anh tạm biệt 2 cô gái và tiếp tục &#8220;sứ mệnh độc hành&#8221; của mình. Vừa chia tay, anh hăng hái tiến vào khe núi. Đi tới đâu anh cũng cẩn thận kiểm tra những vị trí bám víu có an toàn không. Mặc dù vậy, sự cố vẫn xãy ra. Khi một tảng đá bất chợt lăn xuống trong khi anh đang bấu vào đó. Anh cùng tảng đá rớt xuống khe núi, tảng đá chèn vào tay anh.</p>
<p>Giờ tình cảnh của anh là như thế, dù cố hết sức anh vẫn không lay chuyển được tảng đá.</p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-798" title="127-hours-feature" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2011/01/127-hours-feature.jpg" alt="127-hours-feature" width="500" height="274" /></center></p>
<p style="text-align: center;">Bị kẹt</p>
<p><strong>Sử dụng tất cả những thứ có thể</strong></p>
<p>Những gì anh có bây giờ là 1 bình nước, một con dao gấp. Một sợi dây dù loại để leo núi và một tấm vải trùm, một chiếc đồng hồ để đếm thời gian và chiếc máy quay.</p>
<p>Nếu trong trường hợp này, bạn sẽ xử lý ra sao? Liệu có khả năng nào thoát khỏi tình cảnh bi thảm này?</p>
<p>Anh sau một thời gian cố sức không thể lay chuyển được tảng đá, trong tất cả các thứ có thể chỉ có con dao là vật có thể giúp ích. Tấm lý lúc đó vừa hoản loạn, vừa bình tĩnh, anh làm rơi con dao. Sau khi tìm nhiều cách anh cũng lấy được con dao lên. Tuy nhiên tảng đá không dễ để lay chuyển. Con dao quá nhỏ, quá yếu để có thể làm bể một chút gì đó của tảng đá.</p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-797" title="125h-trapping" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2011/01/125h-trapping.jpg" alt="125h-trapping" width="470" height="313" /></center></p>
<p style="text-align: center;">Sử dụng tất cả những gì có thể</p>
<p>Cố sức nhiều, Ralston cũng mệt, anh dùng sợi dây, quăng lên phía trên để móc vào các tảng đá, sau nhiều lần anh cũng thành công. Với sợi dây anh cột mình treo lên, các phần còn lại của sợi dây quấn quanh người, quanh chân, tấm vải phủ che mặt và để giữ ấm cơ thể. Anh chìm vào giấc ngủ. Anh mơ thấy cô bạn gái xinh xắn, thấy những khoảng thời gian vui vẽ bên cô, anh gọi cô nhưng cô  không trả lời. rồi anh thức giấc, lại đối diện với sự thực phủ phàng,  anh đang kẹt ở đây.</p>
<p>Sau gần 2 ngày, bình nước đã cạn. Anh nghĩ tới việc phải cắt bỏ cánh tay bị kẹt để thoát ra. Nhưng làm sao để thực hiện khi đặt lưới dao lên dao thịt mà cứa.</p>
<p>Khát nước, anh thấy trời mưa, cơn khát được giải tỏa. Khe núi dường như là nơi để nước tụ tập, khắp mọi nơi nước ùa về. Khe dường như là một bể chứa, nước dâng lên từ từ, anh chìm dần trong nước, trong tình thế khẩn cấp này anh dãy dụa và may sao nước cuốn giúp anh làm bật tảng đá ra, anh nhìn cánh tay đã thoát được mà mừng rỡ, chạy đi tìm người cứu. Anh chạy vào một quán nước, cầu cứu cho cán tay, nhưng không ai giúp, anh lại bật tỉnh, sự thực anh vẫn đang kẹt tại đây.</p>
<p>Những giọt nước, mẩu kẹo cuối cùng đã kết, anh cũng sắp chết. Còn cách nào khác ngoài cách phải cắt bỏ cánh tay. Dùng hết sức, anh đâm mạnh tay mình, máu ứa ra. Rồi như đã chết, anh cứa mạnh và tiếp tục tự cắt tay mình trong đau đớn.</p>
<p><strong>Muốn trải nghiệm?</strong></p>
<p>127h, trải qua biết bao biến đổi tâm lý, biết bao niềm mơ ước hiện ra. Giờ đây, anh đã thoát ra, một cánh tay còn nằm lại trong tảng đá kia.</p>
<p>Xem xong phim, mình tự hỏi liệu mình trong tình cảnh như thế, mình có thể làm như thế được không, mình cỏ thể dùng 1 ít nước đó để trụ vững trong 5 ngày? Tìm cách gỡ tảng đá ra. Có thể không chỉ là điều kiện thời tiết bắt buộc phải trải qua, mà còn có thể những sinh vật ăn thịt xuất hiện. Liệu mình có thể hay chấp nhận chết mòn?</p>
<p>Cũng có lần, tớ mơ thấy cuộc sống của tớ chấm dứt khi tớ bị buộc tội giết người và bị cầm tù. Tỉnh dậy toát hết mồ hôi hột. Ôi my God. Vì vậy, có lẽ nên sống sao có có ý nghĩa, sống sao cho không phí từng giờ từng phút mình đang sống. Có lẽ nên như thế bạn nhỉ.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/127-hours/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chào 2011 &#8211; Khởi đầu mới!</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/chao-2011-kh%e1%bb%9fi-d%e1%ba%a7u-m%e1%bb%9bi/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/chao-2011-kh%e1%bb%9fi-d%e1%ba%a7u-m%e1%bb%9bi/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Jan 2011 01:47:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[2011]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Công Việc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=789</guid>
		<description><![CDATA[Tớ sẽ khởi động lại, một khởi đầu mới! Chắc chắn thế!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote>
<p style="text-align: center;">Tớ sẽ khởi động lại, một khởi đầu mới! Chắc chắn thế!</p>
</blockquote>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/chao-2011-kh%e1%bb%9fi-d%e1%ba%a7u-m%e1%bb%9bi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tổng kết năm 2010</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/t%e1%bb%95ng-k%e1%ba%bft-nam-2010/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/t%e1%bb%95ng-k%e1%ba%bft-nam-2010/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 30 Dec 2010 07:14:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chung Chung]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[2010]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Kinh Nghiệm]]></category>
		<category><![CDATA[Kỷ Niệm]]></category>
		<category><![CDATA[Linh Tinh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=778</guid>
		<description><![CDATA[Năm 2010 là năm của ăn chơi, năm của sa đọa. Là năm của thất bại. Một năm thất bại Tổng kết một vài con số Tổng số phim đã download: 77 , tương đương khoảng 52,6Gb (chứng tỏ mình là người xem chùa rất nhiều, cẩn thận không coi chùng bị kiện =:~ ) ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Năm 2010 là năm của ăn chơi, năm của sa đọa. Là năm của thất bại.</p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-783" title="thatbai" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/12/thatbai.jpg" alt="thatbai" width="421" height="591" /></center></p>
<p style="text-align: center;">Một năm thất bại</p>
<p>Tổng kết một vài con số</p>
<ul>
<li>Tổng số phim đã download: 77 , tương đương khoảng 52,6Gb (chứng tỏ mình là người xem chùa rất nhiều, cẩn thận không coi chùng bị kiện  =:~ )</li>
<li>Tổng số lần đi ra rạp: không nhớ rõ, khoảng 7 lần (máu lắm, nhưng rủ không được ai&#8230;hic)</li>
<li>Tổng số lần đi xem ca nhạc: 1 lần (được đúng một lần, đau!)</li>
<li>Tổng số lần xem bóng đá (sân vận động): 2 lần</li>
<li>Tổng số lần ăn nhậu: 52, trung bình 1 tuần 1 lần (có tuần cả 5, có tuần 0, thôi quy ra như vậy cho nó chẵn)</li>
<li>Tổng số lần đi massage: trung bình 6 lần đi nhậu thì 1 lần đi massage</li>
<li>Tổng số lần đi bậy bạ: <em>bí mật</em></li>
<li>Tổng số tin nhắn đã gửi: Sim 1: 4055, sim 2: 45, sim 3: không thống kê, như vậy trung bình khoảng 12 tin/ ngày</li>
<li>Tổng số tin nhắn đã nhận: sim 1: 4369, sim 2: 200, sim 3: không thống kê, trong đó có thể bao gồm 10% là tin rác, trung bình 12,5 tin/ngày</li>
<li>Tổng thời gian đã gọi: Sim 1: 23 tiếng 10 phút, sim 2: 11 tiếng 51 phút, sim 3 không thống kê</li>
<li>Tổng thời gian đã nhận: sim 1: 3 tiếng 11 phút, sim 2: 3 tiếng 02 phút, sim 3 không thống kê</li>
<li>Tổng số tiền đã tiêu xài: khoảng 75% tổng thu nhập</li>
</ul>
<p>Về thất bại trì trệ và những thứ liên quan</p>
<ul>
<li>Lập công ty riêng đầu năm, cuối năm đóng cửa</li>
<li>Công việc ở công ty (đang làm): bế tắc, không có hướng đi, không có tính ổn định</li>
<li>Công việc khác: chơi bời nên trì trệ, không thực hiện, không đủ khả năng thực hiện</li>
<li>Quan hệ xã hội, giao tiếp đi xuống</li>
<li>Trình độ kỹ thuật dậm chân, trình độ quản lý tăng nhẹ</li>
<li>Trình độ gái gú tăng khả quan, tiềm ẩn mối nguy</li>
<li>Một vài người không xem mình là bạn nữa (bị khinh &#8211; mất bạn)</li>
<li>Nhiều khách hàng không đến với mình nữa (mất uy tín)</li>
<li>Lúc nào cũng đau khổ, trăn trở với cái gọi là sự nghiệp mà không biết làm gì</li>
<li>Cuối năm tự nhận mình là đứa khốn nạn <em>(I&#8217;m an asshole!</em>)</li>
</ul>
<p>Vậy là mình có một năm THẤT BẠI!!!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/t%e1%bb%95ng-k%e1%ba%bft-nam-2010/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>After shock &#8211; linh tinh vài thứ</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/after-shock-linh-tinh-vai-thu/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/after-shock-linh-tinh-vai-thu/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 27 Oct 2010 02:51:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phim Ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=748</guid>
		<description><![CDATA[After shock &#8211; 23 giây &#8211; 32 năm. Nội dung: Trận động đất 7,8 độ richter trong 23 giây tại thành phố Đường Sơn (TQ) năm 1976 đã gây ra sự mất mát to lớn với hơn 240.000 người chết và sự ly tan của nhiều gia đình. Câu chuyện kể về sự nghiệt ngã ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-749" title="aftershock" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/10/aftershock.jpg" alt="aftershock" width="400" height="597" /></center></p>
<p style="text-align: center;">After shock &#8211; 23 giây &#8211; 32 năm.</p>
<blockquote>
<p style="text-align: left;">Nội dung:</p>
<p style="text-align: left;">Trận động đất 7,8 độ richter trong 23 giây tại thành phố Đường Sơn (TQ) năm 1976 đã gây ra sự mất mát to lớn với hơn 240.000 người chết và sự ly tan của nhiều gia đình. Câu chuyện kể về sự nghiệt ngã của người mẹ Yuan Ni phải quyết định chọn cứu một trong 2 đứa con sinh đôi đang kẹt dưới những tảng betong lớn. Fang Deng &#8211; người chị nghe được quyết định của mẹ rằng sẽ cứu người em trai Fang Da nên đã giữ nỗi đau bị mẹ mình chối bỏ trong suốt 32 năm.</p>
<p style="text-align: left;">Năm 2008, một trận động đất nữa xãy ra ở Tứ Xuyên, người chị cảm nhận được nỗi đau của sự mất mát nên quay về giúp đỡ những người gặp nạn. Tận mắt chứng kiến những nỗi đau, cô dần dần hiểu nổi đau của mẹ cô ngày xưa.</p>
</blockquote>
<p><span id="more-748"></span>
<p style="text-align: left;">Phim là như thế, xoáy vào nỗi đau và mất mát. Tôi không nói về những thứ ấy, vì sẽ có rất nhiều người nói cà ca tụng. Tôi sẽ nói những gì tôi thích trong phim này, những chi tiết rất nhỏ thôi</p>
<p style="text-align: left;">Đầu tiên là những hình ảnh đường phố, cảnh 2 chị em bị mấy anh hàng xóm bắt nạt. Xem phim tôi nghĩ chắc chắn sau đó 2 chị em sẽ chạy về mách mẹ. Nhưng phim làm rất thật, chuyện trẻ con tụi nhỏ chơi bời chọc phá nhau đến đổ cả máu nhưng sẽ nhất định không nói với người lớn. Nghĩ kỹ ra mới thấy vậy, hồi xưa mình cũng thế&#8230;</p>
<p style="text-align: left;">
<p><center><img class="aligncenter size-large wp-image-751" title="bamecon" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/10/bamecon-1024x552.jpg" alt="bamecon" width="500" height="210" /></center></p>
<p style="text-align: center;">&lt;Cảnh trong phim&gt;</p>
<p style="text-align: left;">Cảnh 2 chị em làm nũng bố, mỗi đứa một tay vẽ đồng hồ. Cái trò vẽ đồng hồ hình như đứa trẻ nào (thời của tôi) cũng từng làm hay sao ấy. Với mẹ thì là sự quan tâm về ăn mặc, nhắc nhở. Với bố thì là những trò như cưỡi ngựa, tung người hay là trò vẽ lên người bố thế này</p>
<p style="text-align: left;">Nhớ hồi trước, 2 anh em tôi còn nhỏ, chắc cũng cỡ tuổi 2 chị em trong phim, đùa với bố. Thích nhất là cái trò bố ôm thật chặt rồi 2 đứa phải tìm cách ngọ nguậy thoát ra. Khi thoát ra được cảm giác vui kinh khủng.</p>
<p style="text-align: left;">
<p><center><img class="aligncenter size-large wp-image-752" title="babocon" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/10/babocon-1024x552.jpg" alt="babocon" width="500" height="210" /></center></p>
<p style="text-align: center;">&lt;Cảnh trong phim&gt;</p>
<p style="text-align: left;">Có một chi tiết rất bình thường nhưng lại rất hay là cảnh bố mẹ nuôi của cô chị trách nhau. Bà mẹ rất thương con và biết rất rõ con gái đã lớn tới mức nào. Bà thấy ông vô tư (đàn ông là thế) mặc đồ ở nhà chạy vào phòng con gái, giúp nó xoa đầu (cô gái gặp ác mộng khi mơ về quê). Bà chỉ trích ông rằng cô bé đã lớn và ông ăn mặc như vậy là không được&#8230;</p>
<p style="text-align: left;">Rồi khi cô bé đi học, khi nhập trường và khi ông bố mang đồ đi thăm con. Những cảnh gợi nhớ lại hồi sinh viên mình cũng thế. Xem phim nhiều nên tôi cứ bị liên tưởng tới những cảnh bất trách sẽ xãy ra với cô bé như bị lừa hay gì gì đó&#8230;Nhưng phim nhẹ nhàng nói nên cảnh bình yên của đời sống sinh viên. Cũng căn phòng ký túc nhỏ bé nhưng chứa đầy những vận dụng. Và khi có người nhà lên thăm thì món quà nào cũng quý.</p>
<p style="text-align: left;">Xem phim xong tôi nhớ lại về hồi ở ký túc xá, tôi nhớ lại đường quanh khuôn viên. Nhớ quán cơm mà hôm nào ăn cũng phải ngồi hằng vài tiếng để theo dõi bộ phim dài tập. Cơm thêm và canh được miễn phí nên nhiều khi hai đứa chung nhau chỉ gọi một đĩa rồi lấy thật nhiều cơm thêm và canh&#8230;.</p>
<p style="text-align: left;">&#8230;</p>
<p style="text-align: left;">Nói chung là phim hay!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/after-shock-linh-tinh-vai-thu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Frozen</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/frozen/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/frozen/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 11 Sep 2010 12:24:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh Nghiệm]]></category>
		<category><![CDATA[Phim Ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[2010]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=702</guid>
		<description><![CDATA[Tối qua hứng thú lôi máy ra xem phim Nội dung: Chuyện kể về 3 người bạn Dan, Parker và Lynch đi trượt tuyết. Khu resort này chỉ mở vào 2 ngày cuối tuần. Cả ba ban đầu tìm cách đánh lừa nhân viên điều khiển cable treo để đi lên với giá rẽ nhất. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-704" title="FrozenDT1Widescreen" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/09/FrozenDT1Widescreen.jpg" alt="FrozenDT1Widescreen" width="499" height="311" /></center></p>
<p>Tối qua hứng thú lôi máy ra xem phim</p>
<blockquote><p>Nội dung:</p>
<p>Chuyện kể về 3 người bạn Dan, Parker và Lynch đi trượt tuyết. Khu resort này chỉ mở vào 2 ngày cuối tuần. Cả ba ban đầu tìm cách đánh lừa nhân viên điều khiển cable treo để đi lên với giá rẽ nhất. Rồi họ cũng thành công với nửa giá so với người khác nhờ vào công của Parker.</p>
<p>Cả 3 tham gia vui vẽ đến cuối ngày. Lynch gặp một cô gái và nói chuyện một lúc làm cho cả 3 bị chậm chuyến cuối cùng của cable xuống núi. Gặp lại anh điều khiển cable, cả ba phải ra sức năn nỉ. Và họ cũng được anh ta cho lên cable. Họ là những người cuối cùng, và anh chàng điều khiển cable lại là người duy nhất biết họ vẫn còn đang trên đường xuống. Sự việc bắt đầu tồi tệ khi anh ta được sếp gọi và giao lại việc trực cable cho người thông báo rằng sếp gọi. Anh cũng kịp nhắc rằng còn 3 người đang trên đường xuống. Do mất thời gian năn nỉ nên họ đi sau người cuối cùng đi trước rất xa. Khi bên đầu dưới thông tin lên rằng người cuối cùng đã xuống tới nơi thì anh chàng mới này vô tư ngắt cầu dao mà không biết rằng vẫn còn 3 người đang lơ lửng trên cable.</p></blockquote>
<p><span id="more-702"></span></p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-706" title="iv8v0n" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/09/iv8v0n.jpg" alt="iv8v0n" width="502" height="213" /></center></p>
<p>Tớ không có khả năng preview phim tốt. Chỉ là xem xong, tự nhiên nghĩ mình nếu ở trong hoàn cảnh đó thì sẽ thế nào nên viết tí chút. Như vậy tình huống là: Bị treo thên cable. Khoảng cách với mặt đất bằng ngọn cây &#8211; khoảng 15m. Khoảng cách tới trụ gần nhất là 80m, bên dưới là tuyết và những con sói đói mồi. Thời tiết lạnh đến đóng băng.</p>
<p>Xem phim, tớ tức mấy đứa nhân vật đó. Đơn giản vì nếu trời đã lạnh, không lý do gì mà để hở bất cứ phần da thịt nào ra ngoài hứng chịu nhiệt độ lạnh như vậy. Nhớ đợt <a href="http://blog.lycarem.com/buon-mai-chuan-b/">bán hoa mai</a>, ngủ ngoài đường dịp Tết vừa rồi, tớ ngủ ngoài đường và bịt kín hết sức có thể vì trời rất lạnh. Như thế, nếu tớ trong hoàn cảnh đó, bao tay vào quàn áo lúc nào tớ cũng phải đóng kín hết sức có thể.</p>
<p>Trời lạnh, tớ có nghe một mẹo giữ ấm nghe đâu của người Eskimo, rằng để chống chọi với cái lạnh, người ta sẽ xích lại gần nhau, giữ lấy hơi ấm của nhau. Vì vậy, để chống chọi với cái lạnh có thể giết mình, sẽ chẵng còn ngại ngần gì mà không ôm nhau dù là hai người khác phái. Xem phim tớ cứ chửi um lên mấy đứa ngu, cứ để hở cho gió lạnh gặm nhấm da thịt. Rồi mỡi đứa ngồi mỗi góc&#8230;đúng là ngu thật</p>
<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-714" title="frozen-2010" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/09/frozen-2010.jpg" alt="frozen-2010" width="504" height="242" /></center></p>
<p>Và trong hoàn cảnh ấy. Chắc chắn phải tìm cách thoát vì tới tận cuối tuần sau cable treo mới hoạt động trở lại. Nếu phải nhảy thì theo nguyên tắc càng cao sẽ càng đau, đúng không nào. Vì vậy nên nghĩ cách nào đó để khi rơi, mình bắt đầu rơi từ vị trí thấp nhất có thể. Nói như thế thì có những việc cần làm như đu người xuống để giảm bớt độ cao. Như thế vẫn cao, nhảy vẫn chết. Nên tìm thêm những thứ có thể nối dài ra. Ví dụ như tháo len ở mũ len, tết lại làm dây buộc các cây gậy trượt tuyết lại (vì đi trượt tuyết mà). Dùng thắt lưng. Thậm chí cần thiết thì têt tất cả áo quần lại. Tất nhiên, trời lạnh thì nên xích lại gần nhau cố gắng vượt qua đêm hãy làm. nếu không có dùng kèm kéo cái ấy cũng không ra đâu  <img src='http://blog.lycarem.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' />  . Đợi sáng hôm sau nhiệt độ sẽ tăng thêm. Việc cần nhất là không để bị thương. Vì khi nhảy từ cao xuống sẽ dễ dàng dẫn tới bị gãy chân.</p>
<p>Nếu không thể nhảy thì việc lựa chọn leo lên dây cable và đu tới cột. Nên sử dụng cả tay và chân vì nếu chỉ đu tay, rất có khả năng không đủ sức tới đích. Khi tới được cột rồi thì việc xuống là dễ dàng vì cột nào cũng có bậc thang. Một người đã xuống được rồi thì có 2 khả năng để giúp đỡ các người còn lại đó là đi gọi sự giúp đỡ hoặc tìm cách đỡ những người còn lại xuống.</p>
<p>Để tồn tại cũng phải chuẩn bị tư tưởng chống lại lũ sói đói mồi. Thứ nhất là cần chuẩn bị thêm một hai lớp áo dày nữa để nếu có bị cắn thì khả năng bị sát thương nhỏ. Và thứ 2 là cần vũ khí. Tớ nghĩ đánh chó thì chỉ cần gậy. Gây trượt tuyết là ok, và phải đánh cho đau, như thế mới mong lũ sói bỏ đi.</p>
<p>Để giúp những người còn lại xuống thì có thể nối những cành cây lại thành một cái thang treo. Nếu chiều cao khoảng 15m thì nối khoảng 4, 5 đoạn cây 3-4m lại là ok. Việc để đưa một đầu lên đơn giản có thể tháo dây len từ mũ len thành những đoạn dây dài thả xuống kéo 1 đầu lên. Và đầu trên nên có một cái chạc 3 để móc cho an toàn. Như thế cái cần thiết khi chống chọi lại cái chết là bình tĩnh và đoàn kết. Không đổ lỗi cho nhau.</p>
<p>Hehe, lý thuyết là như thế, còn thực tế thì tớ không dám nghĩ nữa. Tốt nhất là ở nhà với mẹ cho lành&#8230;. =:)) </p>
<p>À mà, bạn muốn xem free thì down ở <a href="http://www.kickasstorrents.com/frozen-limited-dvdrip-xvid-done-t4417238.html">đây</a>, vào <a href="http://www.subtitlesource.org/title/tt1323045">đây</a> tải phụ đề. Dùng Bitcomet mà down nhé</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/frozen/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Linh tinh vài ngày gần đây</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/linh-tinh-vai-ngay-g%e1%ba%a7n-day/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/linh-tinh-vai-ngay-g%e1%ba%a7n-day/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 21 Apr 2010 09:14:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chung Chung]]></category>
		<category><![CDATA[Suy Nghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Linh Tinh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=599</guid>
		<description><![CDATA[1. Hôm kia, đang làm thì có cuộc điện thoại. Nghe ra thì biết đó là từ trung tâm sửa chữa xe Thái Lan mà bửa trước mình sửa xe. Thấy nó làm ăn cũng được. Sau 1 tuần nó cũng gọi điện lại để chăm sóc khách hàng. Thì đấy, thời bây giờ cạnh ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>1. Hôm kia, đang làm thì có cuộc điện thoại. Nghe ra thì biết đó là từ trung tâm sửa chữa xe Thái Lan mà bửa trước mình sửa xe. Thấy nó làm ăn cũng được. Sau 1 tuần nó cũng gọi điện lại để chăm sóc khách hàng. Thì đấy, thời bây giờ cạnh tranh khốc liệc là thế, không hơn người khác thì sao lên được&#8230; càng nghĩ càng chán cho cái công ty tờ a tờ, lại càng chán cho cái tương lai chưa có hướng đi của mình&#8230;.hic</p>
<p>2. Mấy bửa nay đi làm nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt về khối lượng và số lượng &#8230;gèn trong mắt mình. Tiên sư mấy chiếc xe tải. Hồi hội nghị asean xe tải bị cấm, rồi rửa đường rửa xá thấy đi đường nó sạch sẽ mát mẻ gì đâu ấy. Tự hỏi không biết mấy ông cán bộ quản lý cái kiểu gì mà không đưa ra các giải pháp ngăn chặn tình trạng bụi mù mịt đường xá HN vậy kìa. Tớ nhớ lần đầu đi xuống Sài Gòn, xe khách dừng lại khi gần vào TP và thông báo: &#8220;quý khách chờ ít phút rửa xe trước khi vào tp&#8221; . Đấy, hồi trước đã có lúc văn minh thế mà bây giờ bỏ hết. Tớ nghĩ, nguyên nhân gây bụi rất ít:</p>
<ul>
<li>Đất từ công trường xây dựng</li>
<li>Vật liệu đất cát từ xe rớt xuống đường</li>
<li>Hai bên vỉa hè không được gia cố để đất khỏi tràn xuống đường</li>
<li>Đất cuốn theo xe tải từ ngoại thành về</li>
</ul>
<p>Chỉ có vậy thôi, bây giờ mấy ổng chỉ cần ra các sắc lệnh gì gì đó đại để là: khi xe ra khỏi công trình thì phải rửa xe. Xe chở vật liệu thì phải kín, không được để rơi rớt, xe vào tp thì phải &#8220;tắm&#8221; sạch sẽ&#8230;không thực hiện thì phạt thật nặng&#8230;thế là từ từ sẽ sạch thôi, chi phí lại không lớn&#8230;có gì đâu. <img src='http://blog.lycarem.com/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':-(' class='wp-smiley' /> 8</p>
<p>3. Dạo qua vài forum, thấy anh em bàn luận mấy cái dzụ đóng phim Dã Sử (<em>Lý Công Uẩn &#8211; Đường tới Thăng Long</em>). Có ý kiến cũng thấy đúng, đại ý là tại cái quái gì đóng phim về Việt Nam, về 4000 năm Thăng Long oanh liệt mà đi qua&#8230;Tung Của (<em>Trung Quốc</em>) đóng. Mình chưa có phim trường thì hi sinh một vài năm đừng đóng gì cả, để cái tiền ngân sách ấy xây dựng một phim trường hoàng tá tràng (<em>hoành tráng</em>) rồi sau đóng phim tiếp. Tiên sư, cứ nhắc đến Tung Của là mình không ưa&#8230;nhiều lúc ở HN gần TQ, muốn đi du lịch nhưng không ưa lại thôi&#8230; ?:( (công bằng mà nói thì tớ cũng chẳng ác cảm với người TQ, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không thích thích&#8230;)</p>
<p>4. &#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/linh-tinh-vai-ngay-g%e1%ba%a7n-day/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nghe tôi kể này</title>
		<link>http://blog.lycarem.com/nghe-toi-ke-nay/</link>
		<comments>http://blog.lycarem.com/nghe-toi-ke-nay/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 20 Mar 2010 03:46:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>lycarem</dc:creator>
				<category><![CDATA[Âm Nhạc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm Nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Kỷ Niệm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.lycarem.com/?p=556</guid>
		<description><![CDATA[Từ dịp đi Hạ Long, mình nghe được mấy bài của Lê Cát Trọng Lý, thấy cô bé này hát cũng lạ lạ nên nghe&#8230; Giọng thanh thanh, nhịp điệu nhẹ nhàng&#8230; Có lúc nhận thấy cuộc sống bây giờ hối hả quá, bài hát nào cũng nhịp điệu rộn ràng, tự nhiên xuất hiện ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><center><img class="aligncenter size-full wp-image-557" title="UTNXLL_ly1" src="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/2010/03/UTNXLL_ly1.jpg" alt="UTNXLL_ly1" width="480" height="349" /></center></p>
<p>Từ dịp đi Hạ Long, mình nghe được mấy bài của Lê Cát Trọng Lý, thấy cô bé này hát cũng lạ lạ nên nghe&#8230; Giọng thanh thanh, nhịp điệu nhẹ nhàng&#8230; Có lúc nhận thấy cuộc sống bây giờ hối hả quá, bài hát nào cũng nhịp điệu rộn ràng, tự nhiên xuất hiện vài bài nhẹ nhàng làm mình nhớ và mơ cuộc sống ngày xưa&#8230;<br />
<span id="more-556"></span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: center;">
<p><center><br />
<h2><strong>Nghe tôi kể này &#8211; Lê Cát Trọng Lý</strong></h2>
<p style="text-align: center;"></center></p>
<p style="text-align: center;">Xin hãy đến đây tôi kể cho nghe câu chuyện về một người em gái xinh<br />
Em làm mùa xuân chín trong nụ cười tươi sáng<br />
Em rạo rực nghìn năm, trong mùa hạ tình yêu<br />
Em nhìn tựa mưa thu, trao tình cùng cây lá<br />
Đông dành tặng riêng em, những khát khao miên trường<br />
Và xin hãy đến đây tôi kể cho nghe<br />
Câu chuyện về một người điên rất vui<br />
Cô yêu từng hàng cây, trò chuyện cùng hòn đá<br />
Cô mong làm mây bay hóa kiếp thành con gió<br />
Cô yêu vạn người dưng, yêu thêm ngàn người điên<br />
Yêu tuổi trẻ bỏ hoang, cùng kiếp sống ơ hờ&#8230;<br />
La la la la la la la&#8230; tôi yêu người em gái!<br />
La la la la la la la&#8230; tôi thèm làm người điên!</p></blockquote>
<div id="_mcePaste" style="overflow: hidden; position: absolute; left: -10000px; top: 0px; width: 1px; height: 1px;"><span style="font-size: 9px;">Xin hãy đến đây tôi kể cho nghe câu chuyện về một người em gái xinh<br />
Em làm mùa xuân chín trong nụ cười tươi sáng<br />
Em rạo rực nghìn năm, trong mùa hạ tình yêu<br />
Em nhìn tựa mưa thu, trao tình cùng cây lá<br />
Đông dành tặng riêng em, những khát khao miên trường<br />
Và xin hãy đến đây tôi kể cho nghe<br />
Câu chuyện về một người điên rất vui<br />
Cô yêu từng hàng cây, trò chuyện cùng hòn đá<br />
Cô mong làm mây bay hóa kiếp thành con gió<br />
Cô yêu vạn người dưng, yêu thêm ngàn người điên<br />
Yêu tuổi trẻ bỏ hoang, cùng kiếp sống ơ hờ&#8230;<br />
La la la la la la la&#8230; tôi yêu người em gái!<br />
La la la la la la la&#8230; tôi thèm làm người điên!</span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://blog.lycarem.com/nghe-toi-ke-nay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
<enclosure url="http://blog.lycarem.com/wp-content/uploads/audio/Nghe-Toi-Ke-Nay.mp3" length="4110336" type="audio/mpeg" />
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- www.000webhost.com Analytics Code -->
<script type="text/javascript" src="http://analytics.hosting24.com/count.php"></script>
<noscript><a href="http://www.hosting24.com/"><img src="http://analytics.hosting24.com/count.php" alt="web hosting" /></a></noscript>
<!-- End Of Analytics Code -->

