Tsunami (English pronunciation: /tsuːˈnɑːmi/ tsoo-NAH-mee or /suːˈnɑːmi/ soo-NAH-mee) nghĩa là sóng thần.
Thuật ngữ Tsunami xuất phát từ tiếng Nhật, để chỉ một thể tích nước lớn bị dịch chuyển nhanh tạo nên các cơn sóng ập vào bờ. Thông thường sóng thần xuất hiện ở biển, hoặc có thể xuất hiện ở những hồ với lượng nước trong hồ lớn. Ban đầu, những người dân Nhật – nơi thường xãy ra động đất, phát sinh những cơn sóng thần – dùng chữ Tsunami để gọi tên những cơn sóng lớn bất thường, xuất hiện bất thình lình không báo trước. Tsunami có nghĩa “bến” (津 tsu, âm Hán Việt: “tân”) và “sóng” (波 nami, “ba”)
Sóng thần thường xuất hiện sau một vụ động đất hoặc va chạm thiên thạch, và thường ở biển. Trước khi đổ bộ vào bờ, sóng trên mặt biển có chiều cao (biên độ) rất thấp (khoảng 300mm) và chiều dài sóng lớn (hàng km). Nhưng khi vào gần bờ, do bề mặt đáy nước nông dần, chiều dài sóng bị ép lại và nâng cao biên độ lên gây ra một lượng nước lớn tràn vào bờ. Bởi vì từ ngoài xa, sóng rất thấp nên rất khó nhận ra, vì vậy sóng thần nào ập vào bở cũng bất ngờ.
Để có thể biết được sóng thần đang tiến vào bờ, người ta thường chú ý những chi tiết sau:
Khi có một vụ va chạm lớn ngoài biển. Có thể biết hoặc nghe thấy như động đất, núi lửa phun, va chạm thiên thạch hay hay các xự cố nổ xảy ra do con người như bom, vũ khí hạt nhân.
Gần bờ, nước rút nhanh một cách bất thường. Để nâng cao biên độ sóng thì nước ở trước và sau cơn sóng bị hút vào cơn sóng gây nên những vùng nước thấp trước khi sóng tràn đến.
Những biểu hiện của côn trùng, các loại chim thú… khác thường. Trước những biến cố, loài vật thường có những tiên đoán thần khỳ.
Chú ý lắng nghe và theo dõi tin tức của các tổ chức dự báo. Nếu thiếu thông tin, mất mát lớn sẽ dễ dàng dẫn đến.
Dạo này mỗi khi xem phim gì liên quan đến những tình thế bi thảm mà nhân vật phải trải qua, tớ hay liên tưởng liệu mình trong tình cảnh đó, liệu mình có vượt qua được không.
Mấy hôm nay công việc bận túi bụi từ sáng đến khuya làm mình không để ý đến chuyện một chiếc xe từ Đắc Nông ra Nam Định bị lũ cuốn ở Hà Tĩnh. Hôm nay đọc lại những dòng tin rồi rùng mình nghĩ đến những người gặp nạn trong chiếc xe ấy. Mình chợt nghĩ nếu mình trong hoàn cảnh ấy chắc chắn mình cũng sẽ chết, vì một số lý do sau:
Mình không biết bơi
Mình sẽ hoảng loạn
Nhiều ngưỡi cũng sẽ hoảng loạn và tranh giành nhau cố gắng vươn lên trên đạp mình xuống dưới
Những điều trên sẽ làm mình chìm và …chết sau đó ít phút (chết đuối)
Chuyện kể về 3 người bạn Dan, Parker và Lynch đi trượt tuyết. Khu resort này chỉ mở vào 2 ngày cuối tuần. Cả ba ban đầu tìm cách đánh lừa nhân viên điều khiển cable treo để đi lên với giá rẽ nhất. Rồi họ cũng thành công với nửa giá so với người khác nhờ vào công của Parker.
Cả 3 tham gia vui vẽ đến cuối ngày. Lynch gặp một cô gái và nói chuyện một lúc làm cho cả 3 bị chậm chuyến cuối cùng của cable xuống núi. Gặp lại anh điều khiển cable, cả ba phải ra sức năn nỉ. Và họ cũng được anh ta cho lên cable. Họ là những người cuối cùng, và anh chàng điều khiển cable lại là người duy nhất biết họ vẫn còn đang trên đường xuống. Sự việc bắt đầu tồi tệ khi anh ta được sếp gọi và giao lại việc trực cable cho người thông báo rằng sếp gọi. Anh cũng kịp nhắc rằng còn 3 người đang trên đường xuống. Do mất thời gian năn nỉ nên họ đi sau người cuối cùng đi trước rất xa. Khi bên đầu dưới thông tin lên rằng người cuối cùng đã xuống tới nơi thì anh chàng mới này vô tư ngắt cầu dao mà không biết rằng vẫn còn 3 người đang lơ lửng trên cable.