Posts Tagged ‘Suy Nghĩ’

Tệ thật

Mình trở thành người như thế nào rồi?
Hôm nay có bé trợ lý nói với mình: “anh họp thì không nên căng thẳng với mọi người quá” mình cũng suy nghĩ. Hình như mình đã trở thành con người khác rồi hay sao ấy. Dần dần trong mắt mọi người mình là kẽ nóng tính, suy nghĩ hời hợt, ai cũng ghét.
Có người nghĩ mình tìm cách này cách nọ để “chơi” đồng nghiệp để tiển nó đi rồi mình chiếm lấy vị trí ấy, lại nghĩ mình gây scandal để tiễn thêm sếp nào đó đi để mình lên chức…
Có lẽ mấy đứa kinh doanh ở công ty ghét mình lắm, nó hỏi mình chẳng thèm trả lời. Mà mình cũng xấu tính rồi tụi nó có hỏi han nói chuyện mình cũng khinh người chẳng thèm tiếp, chỉ nhếch mép cười một cái. Có thằng hỏi mình, mình chẳng thèm nhìn, lại còn nhăn mặt nói “đừng hỏi”
Công việc quản lý khó lắm sao, mình họp mà dường như mình cảm thấy lời nói mình không thuyết phục thành ra mình nói luyên thuyên chuyện này qua chuyện kia. Hết chuyện mình lôi những thứ như khen người này chê người kia rồi thành ra gây tình cảm anh em tụi nó không thoải mái…nói ra xong rồi mới thấy đáng lẽ mình không nên nói thế
Mình biết chắc cũng có đứa nghĩ mình làm được gì, hơi tí thì quát nạt…ỉ đi trước có kinh nghiệm trước rồi hống hách…mình là con người như thế rồi..
Chị Hương làm sao mà đi uống cafe hay đi nhậu mình vẫn nhớ tới để rủ đi, vẫn kính trọng như người thầy… còn bây giờ tụi nhỏ nó sợ mình không dám nói chuyện, gặp cũng chẳng thèm chào, mình thất bại thế sao?
Biết là chịu nhiều áp lực, làm lương có bằng người đi trước đâu mà bao nhiêu thứ, từ áp lực khách hàng gọi, từ công việc sắp xếp, tới áp lực sếp ở đây, sếp ở trong Sài Gòn, rồi tụi kinh doanh ép tiến độ, ép bảo trì… nhiều lúc nghĩ mình làm gì phải khổ thế, vừa mệt thân, vừa bị người ta ghét mà kiếm được bao nhiêu
Đúng thật mình chẳng nghĩ tới cảm giác người khác, mình chỉ nghĩ cho mình rồi tự kéo mình vào rắc rối

Vài chỉ số

Mới đầu đi về cũng tính viết ra cho nhẹ nhưng rồi lại thôi. chỉ tổng hợp một vài chỉ số

  1. Chỉ số tin tưởng của sếp đối với mình: giảm 15 điểm trên thang 100
  2. Chỉ số nghe lời của lính: giảm 10 điểm trên thang 100
  3. Chỉ số tuổi thọ giảm 5 năm sau khi phải cân não với các sếp, khách hàng và ăn uống nhậu nhẹt sa đọa
  4. Chỉ số còi xương tăng thêm 5 điểm trên thang 100 sau khi chỉ ngủ vài tiếng suốt 2 ngày
  5. Chỉ số kết nối bạn bè tăng đáng kể sau gần 1 năm không gặp, đặt biệt là với 1 vài người: tăng 20 điểm trên thang 100
  6. Chỉ số mong muốn về quê tăng 5 điểm trên thang 100
  7. Chỉ số muốn tự làm chủ không phải làm thuê nữa tăng 25 điểm trên thang 100
  8. Chỉ số phát triển nghề nghiệp sau chuyến khảo sát xì gòn lần này đứng nguyên tại chổ
  9. Chỉ số kết luận sẽ lập gia đình trong 1 năm tới giảm xuống gần mức 0

Các chỉ số trên dựa trên phân tích chủ quan và có độ tin cậy khoảng 99% ;p

Pha lê tím – Cao Thái Sơn

Không nghe nhạc trẻ từ lâu vì thấy lời hát thường như người ta cải nhau trên sân khâu hay cái kiểu “nếu không yêu anh thì hãy yêu một người, là đàn ông như anh thế thôi…” ôi trời ơi, lời ca nghe xong mà choáng váng, có lẽ cũng vì thế nên mình nhớ được câu đó.

Một hôm, thật bất ngờ em nói em thích bài Pha Lê Tím vì những lời hát ngọt ngào, mình ậm ờ, nhưng cũng tìm hiểu xem lời ca thể nào vì em bảo: ” hôm nào anh hát thử em nghe ha?” Hóa ra ca từ cũng rất hay, mặc dủ lời bài hát hình như chẳng ăn nhập gì với cấu trúc ngữ pháp, nhưng có lẽ nó là tiếng nói của tình cảm, không đẩu không cuối, chỉ tự nhiên bộc phát thể hiện ra.

PHA LÊ TÍM

***

Một ngày nào tình cờ em thấy cô đơn
Một ngày nào tình cờ em nhớ đến anh
Tìm nụ cười nhẹ nhàng lau khô mắt buồn
Rồi chầm chậm nhìn vào không gian
Nhìn vào bầu trời người sẽ thấy

***

Nắng chứa những nụ hôn nồng nàn ấm thêm đôi môi mềm
Gió giấu những cánh tay êm đềm dịu dàng anh ôm lấy
Hãy hỏi những vì sao trên trời ánh mắt anh đâu rồi
Nụ cười anh, Người nơi khuyết vầng trăng

***

Những khúc hát ngày ta hẹn hò có trong cơn mưa chiều
Những nỗi nhớ đến hẹn đong đầy bình hoa pha lê tím
Những tiếng sóng ngày đêm xô bờ giống như anh thì thầm
Lời yêu thương thường hay nói cùng em

***

Nghe Bài Pha Lê Tím

Đã lâu lắm rồi mình mới có lại cảm giác vui vui thế này, tối qua để chế độ Repeat rồi nghe mỗi bài này tới khi ngủ lúc nào không biết…

Chiều Đà Lạt

Chiều Đà Lạt nắng xuống đồi khe khẽ
Mây lãng đãng về thông lãng lãng sương
Đồi dốc quanh co chập chùng chân bước
Phố cứ mơ hồ trong là hoa buông
Hồ Xuân Hương bên này mưa ướt tóc
Bên kia hồ từng vạt nắng chơi vơi
Chuông giáo đường rớt trong chiều tĩnh lặng
Một mình ta lặng lẽ đứng bên đời
Khi ta về chiều buâng khuâng bóng núi
Con đường như hun hút dấu xưa em
Cành củi ngo cháy ấm lòng Đà Lạt
Dẫu nghìn sau chưa dễ đã nguôi quên
Em sơn nữ gùi bóng chiều xuống núi
Khu Hòa Bình chùm phượng tím rưng rưng
Ta ngơ ngẫn thưở ngày xưa Hoàng Thị
Tiếng guốc buồn còn gõ nhịp âm vang..

<sưu tầm><nguồn>

Return top